Chương 93: Tom

James Patterson & Peter De Jonge
Nguồn: truyenfull.vision
Tôi ngả người gần Dante, nghĩ rằng cậu cần vững dạ. - Đây không phải trò vui như Mammy tưởng, - tôi nói. - Cô Richardson, cô sống bằng nghề gì? - Kate bắt đầu. - Hiện nay tôi chưa có việc làm. - Còn hè vừa qua thì sao? Hồi đó cô làm gì? - Tôi cũng không có việc làm. - Vậy là cô không có việc làm hơi lâu đấy, cô Richardson. Chính xác là bao lâu? - Ba năm rưỡi. - Cô nhanh nhẹn và xinh đẹp, không vướng bận gì. Lý do gì khiến cô không thể kiếm được việc làm? - Phản đối, thưa ngài. - Chấp nhận. - Chiều hôm đó cô đến cơ ngơi của ông Wilson một mình? - Tôi đi cùng Artis LaFontaine. - Cô có quan hệ gì với ông LaFontaine? - Bạn gái. - Cô có biết ông LaFontaine đã ở tù mười hai năm vì hai vụ ma túy riêng rẽ không? - Tôi biết anh ấy bị tù nhưng không rõ nguyên nhân. - Thật ư? Cô có biết là theo cảnh sát, bạn trai cũ của cô đã và vẫn là tay chuyên buôn bán ma túy không? - Tôi không bao giờ hỏi anh ấy làm gì để kiếm sống. - Cô không thấy lạ vì một người đàn ông không nghề nghiệp lại lái một chiếc Ferrari giá bốn trăm ngàn đôla sao? - Thực ra là không, - Richardson nói, âm rung trong giọng nói của cô ta biến mất từ lâu. - Hiện nay cô còn giữ quan hệ này không, cô Richardson? - Không hẳn. - Cô có quan hệ với Roscoe Hughes không? - Chúng tôi hẹn hò một thời gian. - Cô có biết ông ta cũng bị tù một thời gian vì ma túy không? - Tôi không hiểu cụ thể. - Nhưng tôi thì có, cô Richardson, vì vậy cô hãy cho biết, cô chuyên hẹn hò với những tay buôn bán ma túy hay chỉ phần lớn thời gian thôi? - Phản đối, - Howard kêu to. - Chấp nhận, - Rothstein nói. Mammy Richardson đã bị làm mất thể diện của nhân chứng một cách khéo léo, nhưng cô cũng biết cách tự vệ chút ít. - Thì sao? - Cô hỏi, nhún vai với Kate và đặt tay lên bộ hông đầy đặn. - Cô muốn tôi thu xếp hộ cô chăng?