Chương 7: Đây là chồng mình
“Nhìn kìa, vợ của tôi đang ra đấy” Mấy cô gái theo bản năng di chuyển tầm mắt đến vị trí trí Cố Tư Vũ nhìn, là hai cô gái đang nắm tay nhau nói chuyện Vui vẻ.
Hai người bọn họ, ai mới là vợ của anh chàng đẹp trai này đây?
“Vợ ơi, anh ở bên này.” Cố Tư Vũ vội vàng vẫy tay với cô để thu hút sự chú ý. Nhưng có vẻ như giọng của anh không đủ lớn nên Diệp Băng Băng không nghe thấy, cô nàng vẫn tiếp tục nói chuyện vui vẻ với bạn của mình.
Khả Vy là người nhận ra đầu tiên, cô nàng nghe có người nào đó đang gọi Diệp Băng Băng, cô nhìn xung quanh thì đúng thật là có một anh chàng đang bị bao vây bởi ba bốn đứa con gái đang vẫy tay về phía này.
“Này Diệp Băng Băng, hình như có người đang gọi cậu kìa.”
“Ai vậy?”
“Không biết á, cơ mà mình thấy rất đẹp trai nha, chúng ta qua đó đi. Tiện thể xin luôn số điện thoại của anh ta, hihi. Nhìn thấy trai đẹp là Khả Vy không nhịn được mà nóng hết cả ruột gan.
Khi nhìn thấy người đàn ông kia là Cố Tư Vũ, cũng chính là chồng mới đăng ký kết hôn với mình thì Diệp Băng Băng có hơi khựng lại, rồi lại thản nhiên đi tới chỗ anh.
Anh trai à, chẳng phải chúng tôi không xin nữa rồi sao? Mà anh cũng có cho chúng tôi đâu mà lại làm ra cái dáng vẻ ủy khuất đến như vậy chứ?
“Chị... Chị ạ, không phải đâu, chúng em xin phép đi trước ạ” Mấy cô gái đỏ mặt, nhanh chóng chạy đi.
Khả Vy thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Băng Băng, đừng nói với mình đây chính là chồng của cậu đấy nhé.” Giọng nói của Khả Vy run run.
“Đúng vậy, anh ấy hiện tại chính là chồng của mình. Chúng mình mới đi đăng ký kết hôn vào hôm trước á” Khả Vy nhanh tay kéo Diệp Băng Băng qua một góc nói nhỏ: “Chồng cậu thật hả, cậu không có lừa mình đấy chứ?”
“Thật mà, có bao giờ mình lừa cậu chưa?” Diệp Băng Băng buồn cười, Khả Vy thì vẫn chưa hết nghi ngờ.
“Thôi nào, lại đây để mình giới thiệu cậu với anh ấy nhé”
Thấy hai người quay trở lại đây Cô Tư Vũ bày ra bộ dáng đoan chính, vui vẻ tiến tới chỗ Diệp Băng Băng.
“Em ra rồi, anh tới đón em về nhài”
Khả Vy bất chợt quay lại liếc Diệp Băng Băng một cái, nhìn cô với ánh mắt oán giận.
Đừng nói là Diệp Băng Băng tính thất hứa với cô đó nhé.
“Anh bận rộn như vậy mà còn tới đón em làm gì, em đã bảo anh không cần phải đến rồi mà. Em có thể tự về nhà”
“Nhưng... Anh lo lắng cho em mà. Chẳng lẽ anh lại không thể đi đón vợ mình sao?”
Không phải! Ý của cô đâu phải như vậy đâu anh †a đang nghĩ gì vậy chứ?
“Thôi được rồi, giới thiệu với anh đây là Khả Vy - bạn thân của em. Còn đây là Cố Tư Vũ - chồng của mình” Sau khi hai người chào hỏi xong, Khả Vy vội vàng tìm cớ rời đi, để lại Cố Tư Vũ và Diệp Băng Băng ở lại.
“Ừm... chúng ta về thôi.” Không khí có chút lúng túng.
'Trên đường về nhà, không khí trên xe yên lặng đến mức quỷ dị. Cuối cùng Diệp Băng Băng phải lên tiếng để phá tan bầu không khí đó.
“Anh đã ăn gì chưa, hay là chúng ta ghé vào quán ăn gần đây một chút đi. Em biết có một chỗ đồ ăn ngon lắm” Diệp Băng Băng rất hay đi đây đi đó nên cô biết rất nhiều nơi, cũng biết rất nhiều chỗ có đồ ăn ngon. Cô muốn chia sẻ điều mình biết cho Cố Tư Vũ.
“Ừm, anh vẫn chưa ăn. Chúng ta qua đó đi, em chỉ đường anh sẽ lái xe” Rốt cuộc cô ấy cũng lên tiếng, chứ không mình đã xấu hổ đến mức không dám nói gì rồi. Không biết cô ấy sẽ nghĩ mình là người như thế nào nhỉ, chắc sẽ không nghĩ mình là một kẻ đào hoa đâu đúng không? Thực ra anh có hơi đẹp trai một chút nên được rất nhiều cô gái để ý, nhưng thật ra anh rất ghét cảm giác bị bao quanh bởi một đống người con gái xa lạ. Anh chỉ muốn ở bên cạnh Diệp Băng Băng thôi, muốn cô mãi mãi ở bên cạnh mình.
“Anh cứ đi thẳng về phía trước, tới một cái ngã ba thì rẽ trái, đi tiếp tầm hai trăm mét về phía trước thì gặp một cái ngã tư, anh chỉ cần rẽ phải rồi cứ đi thẳng sẽ tới”
“Được” Sau hơn mười phút đi đường thì họ đã tới nơi.
“Ơ em, chúng ta để xe ở đâu bây giờ?” Cố Tư Vũ bối rối, anh không biết đây là chỗ nào, cũng không thấy chỗ nào ghi “Nơi gửi xe” cả.
“Thì anh cứ dựng nép vào bên đường thôi, ở đây người ta cho dừng xe mà.” Chắc đây là lần đầu tiên anh ấy tới nơi như thế này nên không biết đây mà, Diệp Băng Băng cười thầm.
Cố Tư Vũ nghe lời cô, dựng xe nép sát vào bên đường.
“Sau khi xuống xe, Cố Tư Vũ lại phải trải qua đợt sốc thứ hai, anh lắp bắp: “Chúng ta ngồi ăn ở đâu đây em?” Chỗ như này thì ngồi ở đâu, chỉ có vài cái ghế nhựa và hai cái bàn đá.
Nhìn rách nát đến không thể chịu nổi!