Chương 104

“Lệ Lập, một tên cướp nổi danh trong giới tu hành tại các vùng địa thành tây nam, vào khoảng vài trăm năm trước. Hắn cướp bóc khắp nơi, từ nguyên sĩ cho tới phàm nhân giàu có, kể cả những kẻ có thân phận cao hắn cũng không hề kiêng kị, chỉ cần trong phạm vi hoạt động của hắn thì hắn sẽ ra tay cướp đoạt của cải. Tên đó tu luyện công pháp chuyên về ẩn thuật cùng chạy trốn, nên khi có các vị tiền bối thực lực cao cường tới tìm hắn, hắn đều năm lần bảy lượt đào thoát thành công. Cứ thế sau mấy trăm năm, hắn đã kiếm được số lượng tài sản kinh thế, được hắn chia nhỏ ra rồi giấu tại rất nhiều nơi khác nhau. Từ khi Lệ Lập hết thọ nguyên mà từ trần, người ta mới chỉ tìm thấy hai nơi chứa của cải bất chính của hắn mà thôi, vẫn còn rất nhiều nơi khác chưa tìm kiếm ra. Những nơi gã ta cất giấu bảo vật, đặc biệt là nơi cất chứa những thứ chân quý nhất, được hắn bố trí rất nhiều thủ đoạn che giấu, người ngoài khó mà tìm thấy được. Bảo tàng lần này xuất thế tại biên giới phía nam Bình Thiên địa thành, trên một khu vực hoang vu hẻo lánh, có hơn tám phần nắm chắc là nơi cất chứa bảo vật của Lệ Lập năm xưa, hơn nữa là một trong những nơi cất chứa những bảo vật chân quý nhất của gã ta! Cấm chế mà năm xưa trước khi chết, gã Lệ Lập bố trí tại nơi kia, đến nay có vẻ đã hư hại năng nề, xuống cấp trầm trọng, vậy nên mới khiến nơi đó bị bại lộ ra ánh sáng, theo như người ta nói là bảo tàng xuất thế. Đó là toàn bộ những gì tại hạ biết về bảo tàng Lệ Lập sắp xuất thế trong mấy ngày gần đây.” Kể xong cố sự này, kim bào lão già không nhịn được phải uống sạch tách trà trong tay, đặt chén trà xuống, mới cảm thấy cổ họng khô khốc đã tươi tắn hơn. Còn bốn người trẻ tuổi vẫn đang ngồi trầm ngâm, trong đầu tiêu hóa thông tin vừa nghe từ miệng lão già họ Cơ này.