Chương 107

Tại một thạch thất rộng lớn trong bảo tàng Lệ Lập, có hơn chục người đang loạn chiến, muốn chiếm đoạt bảo vật trong thạch thất này. Phần lớn những người này đều là tán tu, thực lực thuộc đê giai Luyện Nguyên cảnh. Sau một hồi chiến đấu, đám ba gã trung niên đã diệt sát được toàn bộ những kẻ khác, tuy trên người không ít vết thương nhưng vẫn vô cùng vui vẻ mà cười tươi. Một gã thu lấy món bảo vật bắt mắt nhất trong nơi này, một cái gương phát ra quang mang, trông vô cùng bất phàm, vừa cầm đến tay, cả ba người đã tò mò cùng nhau chăm chú quan sát. Đúng lúc này có một lực hút mạnh mẽ kéo lấy cái gương khỏi tay gã trung niên kia, bọn chúng giật mình cả kinh, sau đó giận dữ mà cùng nhìn lên hướng chiếc gương bay đi. Chỉ thấy bảo vật này bay vào trong tay một tên thanh niên có gương mặt bình thường, thân mặc bộ y phục khá bắt mắt, trông không giống một nguyên sĩ bình thường. “Cút.” A Diệt trừng mắt, miệng quát lên với ba gã trung niên phía dưới, đồng thời không hề che đậy tu vi mà phóng thích ra khí tức thực sự của bản thân. “Luyện Nguyên cảnh tầng 7!” Cả ba gã kia thất thanh kêu lên, từ sắc mặt giận dữ chuyển thành hoảng sợ, sau đó vội vàng xoay người chạy thục mạng ra khỏi nơi này. Ba gã kia đều chỉ có tu vi tầng 5, còn đang bị thương không nhẹ, chưa kể trông họ Diệt trẻ tuổi mà có tu vi cao như vậy chắc chắn thuộc thế lực lớn, cho chúng thêm mười lá gan cũng chưa chắc dám động thủ. "Mấy canh giờ qua, cũng coi như kiếm được không tệ.” A Diệt tung tung chiếc gương trong tay, lẩm bẩm một câu sau đó thu sạch vật phẩm có giá trị trong thạch thất này, rồi nhanh chóng phi hành tới những nơi khác. Giờ đây hắn đã có đủ thực lực cùng thân phận, để có thể đường đường chính chính đoạt bảo trong bảo tàng, không còn như năm xưa nữa.