Chương 109
Trong tòa huyết tháp rộng lớn, là chiến trường của hàng trăm nguyên sĩ, giao tranh đang diễn ra hết sức kịch liệt, tại nơi đây, mạng người như cỏ rác, ngay cả tu hành giả thần thông cao cường cũng không tránh khỏi cái chết.
Ba kẻ nổi trội nhất vẫn đang không ngừng đi đến từng khu vực đoạt bảo, đã không đếm nổi số người ngã xuống dưới sức mạnh của họ rồi. Như thế kiềng ba chân, tại ba góc rộng nhất trong tháp, ba sát tinh thể hiện sức mạnh cùng thần thông của mình khiến người khác phải khϊếp sợ. Bọn họ dần tiến gần lại đối phương hơn, phạm vi đang dần được rút ngắn lại.
Thời điểm đó, tại các khu vực nhỏ khác cũng diễn ra những trận chiến không kém là bao, những chiếc nạp giới chứa bảo vật liên tục phải đổi chủ. Nhóm năm người gồm Diệt Chúng Sinh, Cao Minh, Lâm Liên, Chương Hổ và Mai Tố Viện, thế như vũ bão càn quét khắp nơi, trừ ba kẻ lợi hại nhất trong tháp ra, thì nhóm bọn họ chính là tổ đội mạnh nhất.
Ngay vừa rồi, A Diệt cùng gã đại hán vạn vỡ Chương Hổ, thành công diệt sát một kẻ có tu vi Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong, chiếm đoạt toàn bộ bảo vật tại một khu vực nhỏ nữa. Ba người khác cũng không hề kém cạnh, huyết tẩy nguyên một tiểu đội chừng mười người, chiếm được rất nhiều đồ tốt.
Tuy cả năm người đã thấm mệt, nhưng những nhóm người khác cũng đều như vậy, hiện giờ trong nơi này không còn quá 50 người, những kẻ còn sống sót đều là hạc giữa bầy gà, kĩ năng chiến đấu cùng thần thông đều rất lợi hại. Nhất thời, giao tranh dịu xuống chút, những bảo vật trong tháp cơ hồ đã được vơ vét sạch, chỉ còn vài thứ tại trung tâm tháp mà thôi.
“Hiện tại muốn kiếm thêm bảo vật, chỉ còn cách đánh gϊếŧ những nhóm người khác, đoạt lấy nạp giới của chúng mà thôi. Trừ bỏ bệ đá tại khu vực trung tâm còn đang được cuồng sáng bảo hộ, mọi bảo vật khác đều đã bị thu lấy sạch.” Cao Minh trầm giọng lên tiếng, ý muốn hỏi mấy người còn lại xem có nên tấn công những nhóm người khác hay không.