Chương 129

Trong một sơn cốc u tĩnh, giữa trung tâm có một cây linh thảo đứng sừng sững, toàn thân mang màu vàng nhạt, không ngừng phát tán ra hương thơm ngào ngạt. Tại vùng ven sơn cốc, có hai thân ảnh một nam một nữ đang loay hoay bố trí một tòa pháp trận to lớn, phải mất không ít thời gian thì họ mới hoàn thành. A Diệt phủi tay rồi đưa mắt nhìn nữ tử xinh đẹp bên cạnh, nói: “Giờ tại hạ sẽ đi dụ ma thú thủ hộ gốc linh thảo đó đến đây, Hàn nguyên hữu nhớ điều động pháp trận đúng thời điểm đấy.” “Diệt huynh yên tâm, thϊếp thân nhất định sẽ không làm huynh thất vọng.” Nữ tử kia liền mỉm cười chắc chắn đáp. Sau đó, thân ảnh hắc y ngự khí bay tới gần gốc linh dược tại vùng trung tâm sơn cốc. Nơi đây vẫn phi thường tĩnh lặng, không có bất kì chuyện gì phát sinh, cho tới khi họ Diệt chỉ còn cách linh thảo chừng một trượng. “Gào!” Một tiếng gầm rống uy hϊếp vang lên, theo sau âm thanh đó là một thân ảnh cự thú to lớn, từ một cái hố sâu lao lên. Đầu ma thú này có thân hình như tê giác, toàn thân màu nâu đen, to lớn hơn con người rất nhiều, đôi mắt nó đỏ ké đầy sát khí, nhìn chằm chằm nhân loại trước mắt. Cảm ứng kĩ càng một phen, A Diệt tự tin cười nói: “Thì ra chỉ là một đầu súc sinh tam giai đỉnh phong, làm ta cứ lo xa quá.” Nói rồi hắn tức thì lao tới muốn đối chiến với đầu ma thú kia, thanh chiến đao trong tay vần vũ, hai thanh phi đao Huyền giai bay lượn huyền ảo. Lập tức một người một thú giao tranh dữ dội, từng đòn tung ra đều muốn lấy mạng đối phương, trận chiến ngày càng kịch liệt. Từ xa chứng kiến tràng cảnh A Diệt trực diện chiến đấu với đầu ma thú đáng sợ kia, Hàn Thanh Bình không khỏi hâm mộ: “Ma thú trong đây hung hãn hơn ma thú đồng giai bên ngoài không ít, vậy mà Diệt huynh vẫn có thể chiếm ưu thế lớn như vậy, thật là lợi hại.”