Chương 139

Bầu trời đêm nay không trăng cũng chẳng có sao, chỉ một màu đen u tối tĩnh mịch, hàn khí thoang thoảng, gió thổi rét buốt. Trước một lối thông đạo nối ra ngoại giới, có một thân ảnh đang ngồi chễm chệ cách đó không xa, như đang đợi chờ ai đó tới. Người này toàn thân bốc đầy hắc khí, không rõ diện mạo, nhìn thân hình có thể nhận ra là một nam tử. Bên tay hắn cầm một cây chiến đao huyết hồng, vác ngang qua vai, tay còn lại khẽ đung đưa theo từng cơn gió, khí thế phát tán ra như muốn nói người sống chớ đến gần. .............. Tại hang động kín nằm sâu dưới nội môn Tọa Sơn tông, sau chừng mười ngày chịu đựng ma khí quán thể, Diệt Chúng Sinh hiện tại đã vượt qua được giai đoạn nguy hiểm, thành công thức tỉnh ma mạch trong cơ thể. Hiện tại hắn đang ngồi xếp bằng, điều tức lại khí huyết trong thân thể, tiện thể dùng thần thức dò xét xem bản thân có chỗ nào bất ổn không. Trông bộ dáng hắn lúc này hoàn toàn khỏe mạnh, khí tức cường thịnh, trên người không còn một vết thương nào. Thần thức hắn có thể nhìn thấy, bên trong đan điền của mình ngoài nguyên cầu đại biểu cho nguyên sĩ ra, còn có một hắc cầu đen thui bay vòng quanh nguyên cầu, cả hai đã liên kết với nhau. Hắc cầu đó hình thành từ Dị ma mạch, có thể nói hiện giờ hắn là nguyên ma song tu, tu luyện cả nguyên lực lẫn ma lực. Điều này trước đó vài ngày mụ già đáng sợ kia đã lý giải, nói rằng nếu để ma mạch trong người hắn thức tỉnh hoàn toàn, chấn áp nguyên mạch triệt để, biến hắn thành ma sĩ chân chính, chắc chắn khi ra bên ngoài sẽ bị cường giả phát hiện mà diệt sát ngay. Dù sao hắn đang sống tại Phần Quốc, còn là đệ tử Tọa Sơn tông, ở trong môi trường như vậy nếu bị lộ là ma tu thì chỉ có đi bán muối. Vì vậy mới có con đường nguyên ma song tu này, ngoài sáng hắn vẫn là một nguyên sĩ chân chính, sở hữu Nhân nguyên mạch hạ phẩm, nguyên lực mộc thuộc tính. Trong tối hắn là một ma sĩ, sở hữu Dị ma mạch hiếm có, ma lực tinh thuần đến mức đám ma tu quỷ đạo còn lâu mới so bì được.