Chương 142
Bình nguyên rộng lớn, non xanh bước biếc, cây cối đung đưa theo gió, nước dưới dòng sông chảy róc rách, đàn cò tung cánh bay lượn trên trời cao. Khung cảnh thơ mộng, bình yên hòa quyện với thiên nhiên, sẽ không ai ngờ rằng ẩn giấu dưới khung cảnh nên thơ ấy, có một tòa pháp trận tàn hình, mà trong pháp trận đó đang diễn ra một cuộc thảm sát.
Những nhân ảnh ngự khí bay loạn, bảo cụ, nguyên phù, thần thông bay đầy trời, tất cả chỉ có một mục tiêu, chính là tên thanh niên toàn thân phát tán hắc khí, cầm trong tay thanh chiến đao đáng sợ. Mùi huyết tinh đã nồng nặc, y phục thẫm đẫm máu tươi thi nhau rơi xuống, nhưng những người mặc chúng không biết đã đi đâu.
Lão già Bạch Hiểm Dạ giơ thanh trường kiếm lên đón đỡ thế công, ầm một tiếng, lưỡi đao đỏ lừ đã bổ xuống, cọ sát tóe ra tia lửa với vũ khí của lão, cự lực truyền xuống khiến hai tay lão không ngừng run lên. Sau lưng lão ta tuôn ra hai sợi dây xích quật tới đối phương, chỉ thấy thân ảnh hắc khí lóe cái đã biến mất, lao đi tấn công kẻ khác.
Bấy giờ sắc mặt ai nấy đều đã hoảng sợ tột độ, phi hành ra xa không muốn để họ Diệt tiếp cận. Ngay cả nguyên phù phòng ngự cấp Luyện Nguyên cực hạn, mà đỡ một đao của hắn cũng vỡ vụn, điều này có ai nhìn thấy mà không sợ cơ chứ.
Diệt Chúng Sinh lúc này phi lên tận trời cao, tay nhanh chóng bắt pháp quyết rồi chỉ xuống phía dưới: “Phi Kiếm Quyết – Cửu Kiếm Kích.”
Chín thanh lục kiếm hiện ra quanh người hắn, đột nhiên trên cả chín thanh đều bốc lên hắc khí, khiến uy lực của chúng tăng lên rất nhiều. Chín đạo hắc quang bắn đi nhanh như thiểm điện, hơn nữa còn có thể truy theo mục tiêu đã định từ trước.
Trong sáu lão già còn sống sót đến giờ, có ba tên bị hắc kiếm trực tiếp đâm thủng tấm thuẫn che chắn phía trước, rồi phá vỡ lớp nguyên lực hộ thể, đâm thủng qua người. Tức thì thân ảnh Diệt Chúng Sinh bay tới, đâm Phệ Huyết chiến đao ra, để nó thôn phệ huyết nhục những kẻ đang hấp hối này.