Chương 150
Vô số thanh âm cung kính vang lên, nhiều kẻ cả kinh xen lẫn kính sợ, tất cả đều hướng đến thân ảnh người thanh niên đang cười nhạt kia. Trông thấy vô số ánh mắt trú mục, ai nấy đều lễ phép chào hỏi, Diệt Chúng Sinh bề ngoài tỏ ra phiêu dật xuất trần, nhưng trong lòng vui thích không thôi, nghe những kẻ khác đối với mình cung kính như vậy khiến hắn cảm thấy sang hết cả người.
Xung quanh đây, không ít nữ đệ tử nổi lên ánh mắt kì dị, tương tư khác thường bắt đầu hiện lên trong đầu, ánh mắt nhìn tới A Diệt có vẻ nhu tình hơn. Cho dù hắn mang dung mạo bình thường, da còn có chút ngăm đen, nhưng tu hành giới thực lực vi tôn, một người trông còn trẻ như vậy mà đã có tu vi Hiển Hóa cảnh, tất nhiên khiến không ít nữ tử động lòng.
Đúng lúc này, có thanh âm giận dữ của một nam tử từ bên ngoài truyền vào đại sảnh: “Đám tân đệ tử các người biết giữ chừng mực một chút, vả lại sao không đi chỗ khác chơi đi, tập chung tới nơi đây làm gì? Cứ lúc nào có lứa đệ tử mới là nơi này lại chật kín người, ồn ào cả ngày, hại lão tử không ngủ được... à là không đọc điển tịch được.”
Nghe vậy không ít tân đệ tử có chút e sợ vội im lặng, mà cùng lúc đó A Diệt đã đi ra tới gần cửa lớn, vừa hay chạm mặt gã mới to tiếng kia, còn ai ngoài thằng cha họ Mặc làm quản quỹ nơi này. Vừa trông thấy họ Diệt đi ra, tên này như nhớ ra chuyện gì đó liền cười rất tươi, hai tay xoa xoa nói:
“Diệt sư đệ cuối cùng cũng đi ra rồi à? Sư đệ bế quan tu luyện cũng lâu thật đấy, những 8 tháng. À mà còn dư nguyên thạch của 2 tháng, theo lời trước kia sư đệ nói thì giờ sư huynh sẽ không khách khí đâu khà khà...”
Cười được hai tiếng, đột nhiên hắn ngậm miệng lại, vì hắn mơ hồ cảm thấy tên sư đệ trước mắt đem lại cho mình cảm giác e sợ. Liếc mắt nhìn đám đồng môn trong đại sảnh, chỉ thấy ai nấy đều dùng ánh mắt hả hê, hoặc vui sướиɠ khi người gặp họa, hướng tới chỗ hắn. Nghi hoặc không thôi, gã đảo mắt lại nhìn kĩ tên trước mặt, rồi hỏi dò: “Sư đệ có vẻ hơi khác lúc trước thì phải.”