Chương 154
Lưu Ngân Tán, phi hành bảo cụ Huyền giai trung phẩm, có tốc độ phi hành đường dài cực nhanh và bền bỉ, là bảo cụ tốc độ có cấp bậc cao nhất tại bản chai. Món còn lại tên Thoi Độn Thiên, là tân tấn trung phẩm Huyền giai, tốc độ phi hành đường dài và độ bền bỉ kém hơn Lưu Ngân Tán chút, nhưng khả năng bứt tốc lại rất lợi hại, hơn nữa còn là bảo cụ thô.”
Lão già mặc trường bào lộng lẫy, lúc này đang kể lên thông tin của hai món bảo cụ trôi nổi trước mặt, giải thích cặn kẽ từng chút, như sợ vị khách nhân trẻ tuổi ngồi đối diện không hiểu. Sau khi nghe lão già giải thích xong, A Diệt trầm ngâm chốc lát, sau đó hỏi:
“Tần trưởng quỹ vừa nói, Thoi Độn Thiên là một món bảo cụ thô, không biết quý chai có cách cường luyện nó trở nên hoàn thiện hay không?”
Trường bào lão già như biết khách nhân trước mặt sẽ hỏi câu này, liền mỉm cười đáp: “Tiền bối cứ yên tâm, bản chai có một vị luyện khí sư với hơn trăm năm kinh nghiệm làm cung phụng. Chỉ cần tiền bối mua món bảo cụ thô này, rồi cung cấp những vật phẩm cần thiết, bỏ ra thêm chút tiền thù lao, chắc chắn bản chai có thể giúp tiền bối cường luyện nó trở thành bảo cụ hoàn thiện.”
Họ Diệt trầm ngâm suy nghĩ, kì thực hắn rất ưng ý với Thoi Độn Thiên trước mặt, so với Phi La Tán của hắn, thì Thôi Độn Thiên này có tốc độ cao hơn không ít, hơn nữa lực bứt tốc cũng tốt hơn. Điều tuyệt vời nhất là món bảo cụ này còn ở dạng thô, có thể cường luyện để gia tăng thêm năng lực, hắn làm bộ trầm ngâm để lát nữa không bị ép giá quá cao mà thôi.
“Vậy những vật phẩm dùng để làm nguyên liệu cường luyện món bảo cụ này, cần những thứ gì?” A Diệt nói lên lời nghi vấn đã lâu. Nghe vậy lão già họ Tần mỉm cười, sau đó hai tay đưa cho hắn một tấm giấy, trên đó ghi tên một số loại vật phẩm chuyên dụng trong luyện khí cụ.