Chương 161

Trong chiến đấu, nguyên lực dùng để làm nguồn năng lượng giúp bảo cụ được thôi động, cũng như gia tăng uy năng. Nhưng muốn chưởng khống món bảo cụ đó đi theo hướng mình muốn, hoặc điều chỉnh thần thông của nó, thì cần có thần thức chỉ huy. Có thể nói, nếu bảo cụ là một binh đoàn đại quân, thì nguyên lực là vô số binh lính, còn thần thức là tướng quân chỉ huy. Nguyên sĩ có thể cùng lúc trưởng khống nhiều bảo cụ, nhưng làm vậy sẽ khiến uy lực trên mỗi món bị giảm xuống, cũng như thần thức không đủ để tinh chuẩn trên nhiều nơi. Điều động vô số bảo cụ bắn đi trên một đường thẳng thì ai cũng có thể làm, nhưng muốn chúng có thể rẽ hướng, đuổi theo kẻ địch, bạo phát thần thông, thì vô cùng khó. Luyện Nguyên cảnh nhiều nhất có thể cùng lúc chưởng khống ba món bảo cụ, mà không khiến uy năng trên mỗi món bị giảm đi, cũng như thần thức không đủ để chỉ huy. Hiển Hóa cảnh cũng chỉ chưởng khống được nhiều nhất bốn món mà thôi, nếu nhiều thêm vài món thì uy năng không giảm, nhưng sẽ khó điều động tốt mỗi món được. Lúc này khi thấy nữ nhân trắng trẻo xinh đẹp phía xa kia, cùng lúc điều động chín thanh phi đao, bay lượn đầy trời lao về phía hắn, tất nhiên hắn rất bất ngờ rồi. Vung tay bắn ra Lục Hoàng kiếm, hóa thành sáu hư ảnh phi kiếm lục sắc bay loạn trước người, ngăn cản thế công của chín đạo kim mang ập tới. “Không đúng, chín thanh phi đao của ả ta rất giống nhau, mà khí tức sắc bén trên mỗi thanh cũng chung một kiểu, có thể cả chín thanh là một bộ bảo cụ mà thôi.” A Diệt như hiểu ra, sau đó không nghĩ nhiều mà liên tục vung đao, chém ra những luồng đao quang lục sắc, phóng tới thân ảnh yểu điệu mềm mại kia. Ngón tay thon dài khẽ động, lập tức có ba thanh phi đao bay trở về rồi liên hợp lại, hóa thành một tấm thuẫn che chắn trước người nữ tử này, chặn lại toàn bộ đao quang. Sau đó thân ảnh xinh đẹp chợt động, bay thẳng tới phía A Diệt, những thanh phi đao kết hợp lại với nhau thành ba thanh trường kiếm, một thanh được nữ tử cầm trong tay, hai thanh còn lại bay trước người.