Chương 182

Giữa mỏ quặng nguyên thạch phát ra đầy rẫy quang mang, thân ảnh Diệt Chúng Sinh bày ra một phen công phu, sau cùng cũng thu được rất nhiều nguyên thạch về tay. Hắn không phải thợ đào khoáng sản, chỉ có thể dùng những phương thức thô bạo nhất, để có thể thu hoạch được những khối nguyên thạch phẩm chất tốt nhất tại nơi này. “Mười hai nguyên thạch thượng phẩm, mấy trăm trung phẩm, nhiêu đây được rồi không thể câu giờ hơn nữa, phải lên trên xem sao đã.” Hắn dùng pháp trận che đậy lại nơi này, khi nào có thời gian sẽ quay lại vét sạch, còn giờ là lúc trở lại chiến trường thu dọn tàn cuộc. Mỏ quặng này là tài sản của tông phái nhưng hắn cứ thu lấy mà chẳng thèm quan tâm, dù sao nơi đây vẫn chưa bị ai phát hiện. Qua trận nguy cơ ngày hôm nay, hắn quết định từ giờ sẽ cẩn thận hơn thật nhiều, trong những lần thực thi nhiệm vụ của tông phái sắp tới. Nếu hắn bị đẩy lên tuyến đầu, làm pháo hôi, chắc chắn hắn sẽ không đi nộp mạng. Nghĩ tới cảnh tượng Mục sư huynh bị kẻ địch thiêu sống thành bãi tro cốt, Trần sư muội đồng quy vu tận với kẻ địch, bản thân hắn không hiểu sao họ có thể chịu chết như vậy. Nếu là hắn, ngay khi cảm thấy có nguy cơ, chắc chắn sẽ lập tức bỏ chạy, giữ mạng của mình là trên hết. Bị tông phái trách phạt thì sao chứ, cùng lắm là thoát ly thế lực này, nặng hơn thì đi tới quốc gia khác. Hơn chục năm sinh hoạt trong tông, nhưng hắn chẳng có chút tình cảm nào với thế lực này cả, chỉ xem nơi đó là một chỗ nghỉ chân để hắn tu luyện mà thôi. Nếu có một ngày cỗ thế lực này bị kẻ địch san bằng, hắn chỉ cảm thấy khá mất mát vì mất đi một nơi dừng chân không tệ, chứ sẽ chẳng đau buồn hay điên cuồng tìm cách báo thù. Giới tu hành thực lực và tính mạng bản thân là quan trọng nhất, những thứ khác còn tùy vào tâm tính của mỗi người, đối với hắn cái gì là tông phái, cái gì là đồng môn, đều chỉ là gió thoảng mây trôi.