Chương 192
Quân doanh thập ngũ, vào ban ngày là một mảnh yên bình, vì gần như toàn bộ nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh đã lên chiến trường chinh chiến, những người đang làm các công việc khác nhau trong quân doanh, đều là đệ tử Luyện Nguyên cảnh.
Trong chiến tranh quy mô cấp Quốc gia, tồn tại đứng đầu các thế lực lớn chính là thủ lĩnh tối cao, là trụ chống trời. Các trưởng lão là những tướng quân, những thống soái. Còn đệ tử tinh anh là quân lính, là lực lượng chiến đấu chính. Đệ tử cấp thấp chỉ có thể giữ vai trò hậu cần, làm các công việc tay chân tại quân doanh, không đủ thực lực để được đưa lên chiến trường.
Mà đệ tử Luyện Nguyên cảnh có tư chất hoặc thân phận cao, như đệ tử hạch tâm, sẽ được bảo vệ an toàn trong tông, không bị điều tới những nơi như thế này làm chân sai vặt. Những đệ tử cấp thấp làm việc tại các quân doanh, hay cố thủ khu quặng, đều là đệ tử thông thường, phần lớn là ngoại môn đệ tử, những người này có chết thì cao tầng trong tông cũng chẳng quan tâm.
Tại một căn lều trại rộng lớn xa hoa, nằm tại gần trung tâm quân doanh to lớn này, chính là trại nghị sự. Lúc này cuộc nghị sự đã kết thúc, có mười mấy thân ảnh chậm rãi từ bên trong căn lều lớn bước ra, ai nấy đều khí độ bất phàm, long hành hổ bộ.
Một lão già khô gầy, trông như que củi khô, bước ra sau cùng, mỉm cười nói với những người phía trước: “Tại hạ đã bảo đám đệ tử chuẩn bị chút đồ ăn dân gian rồi, nếu các vị không quá bận, có thể bớt chút thời gian ở lại cùng nhau thưởng thức, dùng bữa trưa tại đây.”
Một trung niên nhân khí thế oai hùng, thân hình cường tráng uy nghiêm, quay lại ôm quyền với mọi người rồi nói: “Quân doanh thập nhất mà tại hạ tọa chấn nằm gần phạm vi chiến trường nhất, nên rất nguy hiểm không thể bỏ bê trong thời gian dài. Vì vậy hiện giờ tại hạ cần trở về nơi đó ngay, các vị ở lại dùng bữa vui vẻ, thông cảm cho lão già này.”