Chương 196
Chiếc lệnh bài lam sắc trên bề mặt khắc hình bầu trời, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, nằm im trên tay tên nam tử Bạch gia, khiến cả ba kẻ tụ tập lại mà tập trung dò xét. Qua một hồi nghiên cứu, trung niên nho nhã và lão già như thể đã nhận ra lai lịch của lam sắc lệnh bài, liền liếc mắt nhìn đối phương.
Từ phía xa A Diệt cũng có thể nhận ra, tuy bề ngoài họ cười nói thân mật, nhưng thực chất vẫn rất đề phòng lẫn nhau. Dù có giao tình ra sao, thì chung quy chúng vẫn không phải đồng tộc, ở nơi đầy vật quý như thế này, rất dễ xảy ra chuyện đâm lén sau lưng. Hai kẻ Bạch gia hợp lực lại hoàn toàn có thể đối phó với trung niên Nhĩ gia, thế cân bằng như vậy chúng mới có thể cười nói với nhau.
Họ Nhĩ cảm thán: “Bạch Văn sư đệ quả là may mắn, đây chính là lệnh bài để tiến vào bí cảnh Cận Thiên được mở ra mỗi trăm năm một lần đấy. Giờ tính ra, đợt mở tiếp theo còn chưa tới mười năm nữa, trong bí cảnh đó chứa vô số kì ngộ cùng đại cơ duyên!”
“Nhĩ sư huynh nói là thật sao?” Sắc mặt gã Bạch Văn liền trở nên hớn hở, vui mừng kích động, tuy hắn không biết rõ chi tiết, nhưng cũng từng nghe loáng thoáng qua về bí cảnh Cận Thiên.
Lão già tên Bạch Thế Vinh gật đầu xác nhận: “Đây đúng thực là lệnh bài để tiến vào bí cảnh đó, thời gian nữa khi bí cảnh xuất thế, những ai có tấm lệnh bài này sẽ có thể tiến vào bên trong thu hoạch đại cơ duyên.”
Tên nam tử trẻ tuổi vui mừng nắm chặt tấm lệnh bài, bộ dáng thất thố. Lão già đồng tộc vỗ vô vai hắn ta, nói tiếp: “Tại lần trước khi bí cảnh mở ra, ta mới vừa tiến lên cảnh giới này chưa lâu. Lúc đó một vài kẻ tu vi cùng ta không sai biệt lắm, nhưng may mắn kiếm được tấm lệnh bài này rồi tiến vào bí cảnh, những tên còn sống trở ra giờ này đều là Hiển Hóa cảnh hậu kỳ hoặc đỉnh phong rồi!”