Chương 237
Chỉ sau thời gian vài chén trà nhỏ, trăm ma thú lượt đầu còn chưa ngã xuống phân nửa, thì tiếp tục bầy ma thú số lượng hàng trăm nữa lại xuất hiện, hung hăng lao đến muốn tiêu diệt nhân loại duy nhất tại bình nguyên này.
Cứ thế cho tới tuần trà thứ năm, khi ma thú thả ra đã là tu vi ngũ giai, thì Diệt Chúng Sinh bắt đầu chuyển sang giữ mạng chứ không phải chém gϊếŧ nữa. Hắn bày ra rất nhiều pháp trận tạm bợ, chấn áp vây khốn rất nhiều ma thú, bản thân thì cấp tốc phi hành tránh khỏi sự vây công của mấy chục đầu phi cầm ngũ giai.
Nói là đối đầu mấy trăm ma thú, nhưng thực chất mỗi một đợt công kích chỉ vỏn vẹn vài đầu mà thôi, vì thân thể lũ này quá to, chen lẫn nhau chằng chịt, không thể cùng lúc hàng trăm con tung công kích tới thân ảnh nhỏ bé của nhân loại được. Chứ nếu cả bầy thú có thể hợp kích, thì cho dù nguyên sĩ Bỉ Ngạn cảnh cũng phải trọng thương chứ đừng nói là Hiển Hóa cảnh.
Tiếng gầm dữ tợn vang lên khắp vùng không gian rộng lớn này, cứ mỗi chốc trôi qua là lại có một bầy ma thú mới xuất hiện, nhiều giống loài hơn, thực lực càng thêm khó lường. Đến tuần trà thứ chín, cũng là lúc lượt ma thú cuối cùng xuất hiện, không ngoài dự đoán ma thú lần này được thả ra đều mang tu vi lục giai.
A Diệt bấy giờ đã diệt sát không dưới trăm đầu ma thú, phần lớn là tứ giai, bản thân vừa cấp tốc phi hành vừa tung ra công kích, bảo cụ bay nhảy khắp nơi, vô số cành đình bích xuất hiện vây công bầy thú.
Tuần trà cuối cùng, A Diệt không thể tránh khỏi bị thương, có khá nhiều lục giai ma thú thuần tốc độ, thậm chí có con còn bay nhanh hơn hắn. Khiến hắn từ vừa chạy vừa đánh chuyển hẳn qua né tránh và phòng ngự, cố gắng trụ qua khoảng thời gian cuối cùng tại tầng một này.