Chương 240

Những quỷ ảnh đang nối đuôi nhau bay thành đàn tới khu vực nổi lên giao động, nhưng chưa kịp tới quá gần đã bị những luồng dư uy phát tán ra đánh tan thân thể. Hai luồng sáng đỏ cam lập tức bay tới đám hắc khói, chính là hỏa điểu cùng hỏa khuyển, chúng tranh nhau hút lấy thân thể đã bị đánh tan của bầy quỷ ảnh. Tại khu vực nổi lên bạo động mãnh liệt ấy, chính là hai gã thanh niên thân mang bạch y ác chiến với nhau. Một thân ảnh bay vọt lên cao, từ dưới mảnh rừng rậm rạp có vô số phi kiếm truy đuổi theo sau, kết quả đều bị kẻ phía trên dùng thuẫn bài ngăn chặn lại. Sau khi ngăn chặn công kích của đối phương, Bạch Trình mỗi bên tay đều cầm một thanh bán nguyệt đao, hung hăng ra đòn thả xuống phía dưới chằng chịt đao quang. Một chiếc chuông vàng hung hăng phóng lên, ngăn chặn đao quang điên cuồng lao tới, A Diệt bay lên theo ngay phía sau chiếc chuông, ngay khi công kích của họ Bạch qua đi hắn liền bứt tốc tới gần. “Hỏa Lôi Luân Trảm!” Bạch Trình biết đối phương lao tới gần là muốn tung ra công kích mạnh mẽ, nên hắn liền xuất thủ trước. Hai thanh đao bán nguyệt hợp lại thành một lưỡi đao hình vòng cung, trảm một cái liền phóng ra luân quang nhị sắc xoay trồn mãnh liệt. “Thùy Thiên Viễn Mạt!” Đường đao nguyên kỹ của A Diệt mạnh mẽ ngăn cản thế công của đối phướng, luân đao hai màu phía trước xoay chuyển đến cực hạn liền phát bạo, đẩy văng hắn ra một khoảng cách không ngắn. Hai người âm trầm đứng im bất động mắt nhìn thẳng tới đối phương, Bạch Trình trừng mắt hung hăng lên tiếng: “Con người sinh ra đã như thế nào thì hãy cứ chư thế, nên biết cách chấp nhận số phận, đừng cố gắng trèo cao làm gì, kẻo ngã rất đau đó. Một tên phế mạch như ngươi nên biết thân biết phận làm một gã nguyên sĩ cấp thấp, muốn đối đầu với thiên tài đích thực quả là rất ngu dốt!”