Chương 257
Hai năm trước, vài ngày sau khi thái thượng trưởng lão xuất quan, Diệt Chúng Sinh được sư phụ triệu tập đến động phủ của người, khi hắn tới đó đã thấy có những người khác.
Vừa bước vào đại sảnh, hắn đã trông thấy sư phụ nhỏ ngồi trên ghế chủ vị, phía dưới có ba người, hai vị trưởng lão ngồi trên ghế, một nữ tử đồng môn đang đứng chính là Lâm Mị. Trưởng lão nam tử khá mập tên Tiêu Chiến, ông ta lúc này lộ ra ánh mắt quan tâm nhìn tới vị nữ trưởng lão bên cạnh, A Diệt chỉ biết vị sư thúc này họ Diệp mà thôi.
Sau khi A Diệt cung kính cúi người chào ba vị trưởng lão, Tiêu Chiến mỉm cười khen hắn vài lời, sau đó cùng nữ trưởng lão bên cạnh rời đi, Lâm Mị cũng bị gọi đi theo hai người đó, khiến hắn không biết họ có chuyện gì.
Tuy vị nữ trưởng lão đeo một chiếc khăn che mỏng, nhưng họ Diệt vẫn mơ hồ trông thấy dung mạo xinh đẹp tuyệt diễm, điều kì lạ là hắn cảm thấy khuôn mặt đó rất quen nhưng không nhớ nổi đã gặp ở đâu. Hai trưởng lão chậm rãi đi ra khỏi đại sảnh, họ Tiêu rất quan tâm người bên cạnh nhưng thường bị nữ tử họ Diệp kia đẩy tay ra, còn Lâm Mị chỉ biết ngoan ngoãn bước theo sau.
“Nhìn gì vậy? Mau ngồi đi.” Thanh Loan miệng đang nhai kẹo phía trên chủ vị liền lên tiếng, lúc này A Diệt mới vội đi đến một chiếc ghế rồi ngồi xuống. Họ Tọa như nhìn ra liền hỏi: “Có phải ngươi thấy dung mạo của Diệp sư muội rất quen mắt không?”
A Diệt không ngờ nữ hài tử nhìn như vô tri này có thể nhận ra, liền có chút ngượng ngùng gật đầu. Thanh Loan phất phất tay nói: “Thôi, nói cho ngươi cũng không sao, muội ấy chính là mẹ của Lý Ngọc đấy!”
Thấy sắc mặt bất ngờ kinh ngạc của đệ tử kí danh này, Thanh Loan cảm thấy y như trong dự đoán. Sau đó vẻ mặt đổi sang có chút buồn nói tiếp: “Năm xưa khi đi lịnh lãm tại ngoại quốc, Diệp sư muội từng bị một tồn tại rất mạnh của Tà Quốc bắt dữ, đến khi trốn thoát trở về tông môn thì đã sắp sinh Lý Ngọc rồi.