Chương 259
Có một tên nhóc nhỏ gầy trơ xương, toàn thân bẩn thỉu, y phục rách rưới, ôm cái bụng đói đi lại giữa con đường đất tại một trấn nhỏ.
Hắn đã mấy ngày không ăn rồi, những thứ có thể ăn được ở nhà hắn đều đã ăn, tuy đã gần mười tuổi nhưng thân hình gầy ốm không khác gì hài đồng năm tuổi, sức khỏe yếu ớt khiến hắn không thể làm được những việc nặng nhọc để kiếm tiền nuôi thân.
Lần này cũng như mấy lần trước, hắn không xin ăn được chút cơm thừa canh cặn nào trong cái trấn nhỏ này cả, đi đến cuối trấn hắn liền dừng lại không dám tiến thêm, vì phía trước hắn là một thành trấn lớn, trấn nhỏ này chỉ là khu ổ chuột tại ngoại thành trấn giàu đó mà thôi.
Hắn chưa từng dám đặt chân lên con đường lát đá tại trấn lớn trước mặt, hắn sợ bàn chân bẩn hèn của mình vấy bẩn con đường đó, hắn liền quay người đi lại một vòng ở trấn nhỏ này. Cuối ngày hắn đã trở về ngôi nhà tranh rách nát ở một khu vực vắng nhà, ngồi trước hai cái mộ sau nhà, tay cầm một ống tre chứa nước, cố gắng uống thật nhiều để quên đi cơn đói.
Thời gian cứ thế trôi qua, mỗi khi đói quá mà không xin được thức ăn thì hắn sẽ đi vào rừng sâu, tìm kiếm những thứ có thể ăn được. Hắn không sợ gặp phải dã thú hay yêu ma quỷ quái gì, đối với hắn chết cũng chẳng sao, tiếp tục sống như vậy có vui sướиɠ gì. Chỉ là mỗi khi bị cơn đói cồn cào hoành hành trong bụng, hắn theo bản năng vẫn phải đi tìm kiếm thức ăn.
Đứa trẻ gầy yếu sống trong đói khát và tuyệt vọng ấy, vào một ngày đã được cứu bởi một lão già thượng nhân. Sau khi cho hắn ăn một bữa no nê, lão đã đưa hắn về tông môn của mình, một nơi nghe nói là thiên đường tu luyện của tồn tại trên phàm nhân.
Từ đó cuộc đời hắn bước sang trang mới, có ăn có mặc, được dạy rất nhiều thứ, được tu luyện thành thượng nhân cao cao so với người phàm, thân phận tôn quý hơn không biết bao nhiêu lần so với những kẻ hắn từng phải ngước lên nhìn. Từ một tên nhóc bẩn thỉu ngay cả con đường lát đá còn không dám bước lên, nay đã trở thành phần tử chủ lực của thế lực cự đầu.