Chương 262

Hai luồng độn quang cấp tốc bay giữa trời, một khi phát hiện tà sĩ liền hiện hình rồi ra tay tiêu diệt. Họ là hai vị trưởng lão của Tọa Sơn tông, gã nam tử khá mập Tiêu Chiến, cùng với nữ tử che mặt họ Diệp. Lúc này trên thân cả hai lộ rõ nhiều vết tích chiến đấu, y phục dính đầy máu, khí sắc không ổn định. Ngay khi tiêu diệt xong một quân đoàn tà sĩ, hai người định tiếp tục hướng tới vị trí bản tông mà phi hành, liền bị một thân ảnh cản trở. Một gã thanh niên có gương mặt anh tuấn cực điểm, không một góc chết, phiêu diêu tuấn dật. Trông thấy hắn ta, Tiêu Chiến âm trầm không nói gì, hai bàn tay nắm chặt lại. Nữ tử bên cạnh thân thể khẽ run, thần sắc bất ổn, không dám nhìn kẻ trước mặt. Ánh mắt Huyền Thiên Mệnh tràn đầy yêu thương nhìn nữ tử đang sợ sệt kia, mở miệng thốt lên: “Theo ta về thôi Diệp Tiên, Ngọc nhi rất muốn được gặp mẹ mình đấy.” Nữ tử Diệp Tiên run rẩy ngồi bệt xuống đất, hai tay giơ lên bịt tai lại, nhắm mắt cúi đầu không muốn nghe. Tiêu Chiến thấy nàng như vậy càng thêm thương cảm, ánh mắt căm giận nhìn tới thanh niên trước mặt, lên tiếng: “Huyền Thiên Mệnh, ngươi tới tìm nàng ấy làm gì? Cơn ác mộng ngươi reo rắc cho nàng một lần là quá đủ rồi!” Họ Huyền liếc mắt qua nhìn Tiêu Chiến rồi hờ hững đáp: “Chuyện của gia đình ta, ngươi tốt nhất không nên xen vào, nếu không đừng trách ta không nể mặt chuyện chúng ta đã từng là bằng hữu.” “Haha, bằng hữu? Lúc đó Huyền tiền bối ngươi chẳng phải đang đùa nghịch với hai tiểu bối chúng ta thôi sao, ta cũng chẳng bao giờ nghĩ tới sẽ được tồn tại cao thượng như ngươi thật sự coi là bằng hữu cả.” Tiêu Chiến phi tiếu nói, miệng cười lớn như vừa nghe chuyện cười.