Chương 265

Hơn ngàn khối nguyên thạch cung cấp năng lượng, bệ đá cổ đã sáng lên, các họa hình hoa văn kì bí trên những phiến đá đã phát quang, cổng không gian tiến vào trạng thái đang thôi động. Trong lúc chờ đợi, A Diệt ngồi điều tức cạnh đó, nhanh chóng điều trị thương thế, tránh tổn hại đến căn cơ sau này. Giờ hắn đã là đèn cạn dầu, phải cấp tốc khôi phục nguyên lực, vậy mới có thể ứng phó trước mọi gian nguy khi đi qua cổng dịch chuyển. Lúc này hắn đã thả ra đám khôi lỗi canh gác quanh đây, có thể tạm thời yên tâm mà nhập định. Tiếng sấm kêu trời gầm vẫn vang lên không ngớt, bão lốc quét qua khắp mọi nơi, đến cả vùng kết giới vững chắc phân tách bình nguyên với thung lũng đen, lúc này cũng đã nứt vỡ rất nhiều. Vết nứt không gian lan tràn tới đâu, lập tức nơi đó sẽ có biến cố, mọi địa hình bị biến dạng, sinh vật sống lầm than. Các tu hành giả bấy giờ không còn mấy ai chiến đấu sống chết nữa, đa phần đều tìm nơi an toàn để ẩn nấp, hoặc dùng những thủ đoạn áp đáy hòm để giữ mạng, cố gắng vượt qua cơn thiên tai do những tồn tại chí thượng đem đến. Tại một khu rừng rộng lớn, có một vết nứt trong không gian lan tới, xẹt ngang qua những ngọn cây, thẳng hướng vài ngôi làng phía chân núi. Đột nhiên có một cây rìu cũ kĩ bay lên, chặn đứng vết nứt đó, khiến nó dần biến mất vào hư không. Lão già đốn củi mà A Diệt từng gặp, lúc này thần sắc suy tư nhìn lên trên bầu trời, sau đó hít sâu một hơi, quay đầu sang nói với con ngựa già đứng bên cạnh: “Ông bạn già, ngươi còn có thể biến hình chứ?” Con ngựa đang nhàn nhã cúi đầu gặm cỏ, nghe vậy liền ngẩng đầu lên hỏi: “Ngươi đã già như vậy rồi, còn có thể cầm kiếm sao?”