Chương 289
Cây cổ thụ cao lớn, có khí tức xa xưa, đứng sừng sững giữa bãi linh điền rộng thênh thang, phảng phất đem lại cảm giác tang thương cho những kẻ tới gần. Cách đó không xa có hai thanh niên nam tử đang tiến tới gần, cả hai mắt không rời khỏi cây cổ thụ hùng vĩ này, vẻ tham lam đã hiện lên trong mắt của một tên.
“Những trái cây đang phát sáng trên cành cây cổ thụ đó, chính là Cổ Linh Quả, một loại chủ dược để luyện những đan dược cổ hiếm có, chúng ta phát tài rồi Dược huynh.” Tên thanh niên anh tuấn Nguyên Tước vui mừng hớn hở thốt lên, hắn cùng A Diệt vừa dọn sạch linh thảo tại vùng dược điền này, nơi đây hiện giờ chỉ còn duy nhất một cái cây cổ thụ.
Tuấn mỹ nam tử sau khi dò xét kỹ càng qua cái cây trước mặt, liền không có hứng thú gì mà phi hành chậm rãi rời đi. Tên họ Nguyên tò mò bay theo sau hỏi: “Huynh đài sao vậy? Không tính lấy Cổ Linh Quả sao?”
A Diệt liền nói ra huyền cơ: “Cổ Linh Quả gì chứ, cái cây đó là một loài thực vật ăn thịt biến dị, hình dạng cổ thụ cùng với mấy thứ trái cây đó, đều là chiêu trò để câu dẫn con mồi mà thôi!”
Tên đó rơi vào trầm tư: “Thần niệm của huynh đài cao như vậy thì nhìn ra cái cây là giả cũng có lý, nhưng chẳng may đó là cây cổ thụ thật, huynh lừa ta để lần sau quay trở lại một mình độc chiếm thì sao?
“Ta đã nói vậy rồi, ngươi nghĩ sao thì tùy, nhưng tốt nhất ngươi đừng có hái thứ trái cây đó, kẻo vạ lây cả ta.” A Diệt bắt đầu tăng tốc, hiện tại đã qua một ngày kể từ khi hắn đồng hành cùng tên này, suốt thời gian qua cả hai thu hoạch coi như phong phú, hơn nữa cũng không xảy ra xung đột lợi ích gì.
Thanh niên năng động vội vàng bay nhanh theo, cười làm lành đáp: “Tất nhiên ta tin tưởng huynh đài rồi, mấy cái thủ đoạn lừa gạt nít ranh của cái cây biến dị đó đâu thể qua mắt được ta chứ, chỉ có tên ngốc mới đi hái mấy thứ trái cây đó.”