Chương 308
Nam tử đeo mặt nạ khoác áo bào chùm kín người bước đi trên đường lớn, muốn về khu vực động phủ phải đi qua phường thị này, nhưng nơi đây cấm phi hành nên hắn chỉ còn cách đi bộ.
Trông hắn im lặng cứ thế mà bước đi, nhưng thực ra trong đầu đang dùng tiếng lòng nói chuyện với kẻ khác. Ma Quân thanh âm trêu chọc: “Ta còn tưởng ngươi là loại nam nhân không màng sắc đẹp chứ, thì ra vẫn bị mỹ nhân làm mờ mắt như bao người. Không những dễ dàng trả lại đồ cho nha đầu đó, còn đưa cho người ta nhiều linh dược hiếm.”
A Diệt ngữ khí bình thản đáp: “Ngươi cũng hiểu mà còn muốn giả ngơ để trêu đùa ta sao? Đối với kẻ chuẩn bị tiến vào giai đoạn trùng kích bình cảnh, thì phải giữ tâm cảnh luôn thanh thản nhất, không có tư tâm nào, nên ta trả lại đồ cho nàng coi như tránh sinh ra ma tâm trong lúc đột phá mà thôi.”
Hắn lại nổi lên thần sắc nghi hoặc hỏi: “Lúc ta nói chuyện với nàng ta, ngươi có phát hiện nàng đã thi triển mị thuật nào đó, hay các thần thông tương tự không?”
“Không, ta không cảm ứng thấy bất kì dấu hiệu có mị hoặc chi thuật nào, kể cả đôi đồng tử Vạn Hoa Nhãn cũng được nhỏ đó để ở trạng thái tĩnh, không hề phát ra uy năng. Mà cho dù nhỏ có sử dụng mị hoặc đối với ngươi, thì kẻ sở hữu thần niệm còn trên cả tân tấn Bỉ Ngạn cảnh như ngươi làm sao trúng chiêu được.” Ma Quân chém đinh chặt sắt đáp.
Nghe vậy A Diệt gật đầu mà không nói gì thêm, trong lòng nghi hoặc không thôi, giờ nghĩ lại hắn cũng không hiểu sao lúc đó bản thân lại hành động như vậy. Khi ở cạnh Nhan Như Ngọc, từ sâu trong đáy lòng hắn cảm thấy thân thiết với nàng ta vô cùng, muốn cho nàng ta những gì tốt nhất, hắn cũng ý thức được điều này nhưng không hề ngăn bản thân hành động.