Chương 313
Trong một trang viện đơn sơ, có hai lão già đang ngồi cùng nhau đánh cờ, một người gầy như củi khô, người kia mập hơn heo rừng. Đúng lúc này từ phía cửa lớn có một thân ảnh thấp lùn bước vào, chính là lão già họ Mạnh vừa trở về từ động phủ của A Diệt.
Hai lão già kia không có chút dị sắc nào, vẫn chăm chú quan sát chiếc cục trên bàn cờ, khô gầy lão già đột nhiên lên tiếng hỏi: “Thế nào? Tên tiểu tử mới tiến cảnh đó đồng ý gia nhập bản điện chứ?”
Thấp lùn họ Mạnh vừa ngồi xuống cạnh chiếc bàn, tùy ý lấy một tách trà về uống cạn, sau đó mới ngữ khí tiếc nuối đáp: “Hắn không đồng ý gia nhập bất cứ thế lực nào cả, nói rằng muốn độc lai độc vãng như trước, làm một gã tán tu chỉ chuyên tâm bế quan tu hành.”
Lão già béo ú cười xùy, những khối mỡ trên khuôn mặt cũng vì vậy mà lung lay theo, không quan tâm nói: “Cũng chỉ là một tên tân tấn Bỉ Ngạn cảnh mà thôi, có hắn thì coi như dệt hoa trên gấm, mà thiếu hắn cũng không ảnh hưởng gì cả.”
Họ Mạnh không nói gì thêm mà chỉ ngồi uống trà, xem hai lão khác đánh cờ. Qua thoáng chốc lão già gầy mới hỏi tiếp: “Sao sắc mặt Mạnh nguyên hữu có vẻ tiếc hận thế? Chẳng lẽ tên tiểu tử đó có gì đặc biệt?”
“Hai vị cũng biết ta có khả năng nhìn rõ căn cốt của kẻ khác mà, cho dù tồn tại đồng giai ta vẫn có thể nhìn ra chỉ cần mất chút thời gian thi pháp mà thôi. Ta đã dùng năng lực ấy lên người tên tiểu tử họ Dược đó, kết quả khiến ta thiếu chút nữa không giấu nổi kinh ngạc” Họ Mạnh lão già thở dài nói, ánh mắt như đang hồi tưởng lại khoảnh khắc ấy.
“Ồ, Mạnh huynh nói ra để cho hai người chúng ta nghe thử như thế nào, chứ biểu cảm của nguyên huynh như vậy khiến tại hạ cũng có chút tò mò đó.” Mập mạp lên tiếng.
Đặt chén trà xuống bàn, họ Mạnh kể ra chuyện đã khiến lão chấn động: “Dựa vào độ phát triển căn cốt của Dược tiểu tử, ta chắc chắn tuổi thực của hắn còn chưa tới một trăm!”