Chương 318

Trên đỉnh một ngọn sơn phong nằm giữa khu vực hoang dã, xung quanh chẳng có mấy sinh vật sống tồn tại, một luồng lục quang từ xa bắn tới, đáp tại đỉnh núi. Gã thanh niên nam tử hiện hình ra, bộ dáng thảm hại không thôi, há miệng thở dốc, đưa mắt nhìn lại phía chân trời nơi mà bản thân vừa bay qua. “Phi hành không ngừng nghỉ trong suốt mười ngày, còn liên tục đổi hướng, có lẽ đã cắt đuôi được tên đó rồi...” A Diệt nghĩ vậy liền ngồi bệt xuống đất, sau đó nằm hẳn xuống, mệt mỏi thở ra một hơi thật dài. Nhìn lên bầu trời, nghĩ lại những chuyện gần đây trải qua, hắn bất giác cười khổ: “Cứ nghĩ đạt tới cảnh giới này có thể phiêu du tứ bề, không mấy kiêng kị kẻ khác nữa, ai ngờ vẫn phải cong mông chạy trốn giống như trước kia.” Sau khi than ngắn thở dài, hắn liền đứng dậy đảo thần niệm qua dãy sơn phong này, sau đó tìm tới một sơn động rồi xây dựng động phủ tạm thời ở đó, bắt đầu nghỉ ngơi khôi phục. Trên đường phi độn bỏ chạy, hắn đã xóa tan được ấn ký trên thân thể mình, giờ hắn không còn e ngại kẻ đáng sợ kia dò tìm được bản thân mình nữa. Chừng một tháng sau tại một mảnh sơn cốc âm u, có hai thân ảnh đang ác liệt giao thủ, mỗi đòn tung ra đều hiểm hóc, muốn đoạt mạng đối phương. Hai kẻ đang chiến đấu là một tên thanh niên tuấn tú, cùng một nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp, cả hai trên thân không ít thương tích, đánh cho địa hình quanh đây bị tàn phá nặng nề. Bỗng nhiên từ trên không có một luồng áp bách đè ép xuống, khiến hai kẻ đó kinh hãi thất sắc, thân thể quỳ rạp xuống mặt đất, không còn khả năng chiến đấu với đối phương. Cả hai gắng gượng hướng ánh mắt lên phía trên, phát hiện một thân ảnh toàn thân hắc bào chùm kín, đeo chiếc mặt nạ kì dị, đang dùng ánh mắt đạm bạc nhìn hai người họ. Uy áp biến mất, hai người sau một hồi mới thấp thỏm đứng dậy, khom lưng cung kính với kẻ phía trên, trong lòng sợ hãi không thôi. Lão quái Bỉ Ngạn cảnh đều là những kẻ tính tình thất thường, sống không biết bao nhiêu lâu, nếu khiến tồn tại ấy cảm thấy mất hứng thì chắc chắn hai kẻ này phải chết.