Chương 347: Thoát huyễn
Giữa đồng mông hiu quạnh, một con chó màu vàng đang đắng chát gào thét, nó không cam lòng với chuyện mà bản thân gặp phải, cũng không muốn tin đây là sự thật. Nó gầm lớn: “Không thể nào như thế này được, cái phong ấn chết tiệt! Tại sao có thể lấy đi hoàn toàn tu vi của ta được cơ chứ? Tại sao có thể biến ta thành một con chó tầm thường vĩnh viễn được chứ?”
“Rầm!” Một thân ảnh tàn tạ bắn đến chân ngọn núi lớn, đâm nát tòa sơn phong này mới có thể dừng lại, hắn ta chật vật đứng dậy, khó tin xen lẫn sợ hãi thốt lên: “Không thể nào... Tại sao thực lực của ngươi lại tự dưng tăng đột biến tới vậy? Ta không tin ngươi mạnh tới thế!”
Nói vừa dứt câu hắn liền phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ cả chiếc mặt nạ mèo đeo trên mặt. Kẻ đứng đối diện hắn là một gã nam nhân có thân hình cân đối, lúc này mỉm cười đắc ý lên tiếng: “Đơn giản vì ta đã mạnh hơn ngươi, hai ta tranh đấu suốt mấy trăm năm qua, cũng đến lúc phải có kết quả rồi, và kẻ bại trận chính là ngươi, Miêu Thập Tam!”
Trước con mắt kinh hãi của Miêu Thập Tam, tên đó gỡ bỏ chiếc mặt nạ chó được đánh số mười ba ra, thay bằng một chiếc tương tự nhưng có số mười hai tại giữa trán. Thanh âm run rẩy của tên đeo mặt nạ mèo vang lên: “Khuyển Thập Nhị... ngươi đã được thăng cấp... chẳng lẽ thực lực ngươi thật sự đã tiến thêm nhiều tới vậy?”
Lòng khó tin ngày càng tăng cao, thanh niên hòa thượng nước mắt ròng rã, đi lại khắp nơi trong phật điện, liên tục đảo mắt khắp các ngõ ngách, không muốn tin đây là sự thật. “Bảo bối, toàn bộ bảo bối của bần tăng đâu hết cả rồi? Tài sản bao năm tích góp, sao bốc hơi sạch sẽ không sót lại chút gì như vậy?”
“Không! Đây không phải sự thật! Đúng rồi, đây là huyễn cảnh do công kích thần thức của tên ma tu gây nên, ta phải thoát khỏi đây!” Ánh mắt rưng rưng đầy sương nước của gã ta liền trở nên sắc bén, khí thế trong nháy mắt thay đổi, miệng niệm phật hiệu, thân thể bạo phát vô vàn ánh kim quang.