Chương 355: Dị quái

Thương khung trong xanh rộng không thấy điểm cuối, vầng thái dương giữa hạ hệt một hỏa cầu treo giữa biển thiên, thanh sắc ánh mang chói lọi xuống trần gian, đem lại cái nóng oi bức. Giữa bầu không khí nóng nực ấy, vẫn có một nhóm người hấp tấp bỏ chạy dưới một mảnh rừng vô danh, ai nấy y phục ướt đẫm, thần sắc kinh hoàng tột độ. Phía sau nhóm người, cây cối liên tiếp gãy đổ, bụi đất bay tán loạn, như có một thứ gì đó đáng sợ đang truy đuổi. Thấy thứ phía sau ngày càng kéo ngắn khoảng cách, một tên thanh niên tương đối anh tuấn, không kìm được mà nói với hai người có bộ dáng già dặn trong nhóm: “Nếu đã khó thoát được thì hay là chúng ta liều mạng một lần đi hai vị sư thúc, chứ cứ chạy như thế này cũng không phải cách hay, chả mấy chốc chúng ta sẽ kiệt sức vô ích thôi.” Lão già đi đầu mở đường nghe vậy liền quát: “Ngươi quên đã có bao nhiêu vị đồng môn phải bỏ mạng để câu kéo thời gian cho chúng ta chạy rồi sao? Giờ ngươi lại muốn vứt cái mạng đi, để những người đó bỏ mạng vô ích à?” Lão ẩu chạy sau cùng đám người cũng nói: “Các ngươi chính là những hạt giống tốt nhất trong tông phái ta, chỉ cần các ngươi còn sống thì mai sau tông phái sẽ một lần nữa được gây dựng, đừng ai có ý nghĩ bỏ cuộc.” Tên thanh niên ban nãy lên tiếng lúc này ngậm chặt miệng không nói gì thêm, hắn biết hai vị sư thúc nói đúng, nhưng cứ chạy như vậy thì làm sao thoát cho được cơ chứ. Những nam nữ thanh niên chạy kế bên hắn lúc này cũng không nói gì, dốc hết sức mà chạy, sắc mặt ai nấy đều xấu đến cực điểm. Lão ẩu cảm ứng thấy sinh vật phía sau không còn cách đoàn bọn họ quá xa nữa, liền lên sẵn tinh thần quyết tử, nói với lão già đi đầu: “Hải sư huynh, nếu không còn cách nào thì chúng ta chuẩn bị liều mạng với thứ đó đi, câu thêm chút thời gian cho các sư điệt thoát thân.”