Chương 368: Diễn lộ
Một chiếc phi chu mang biểu tượng Ngũ Đại Minh xé gió phi hành với tốc độ cao, từ trên phi chu có ba cỗ khí tức mạnh mẽ tản mát, khiến yêu thú tại những nơi mà phi chu bay qua không dám lao lên tấn công.
Trong khoang lớn, đang diễn ra một bữa ăn xa hoa, thức ăn bày biện trên bàn đều là những sơn hào hải vị trong giới tu hành giả, bốc lên hương thơm nức mũi. Dùng bữa tại đây có ba người, ai nấy đều mang khí độ bất phàm, họ đều là những tồn tại đã trải qua bao nhiêu sóng gió.
Một lão già có bộ dáng khô gầy, gương mặt nham hiểm, tay ôm một mỹ nữ trong lòng, đang được nàng ta gắp thức ăn bón vào miệng, tay kia hung hăng càn quấy bên trong lớp thanh y của thị nữ này.
Không xa là một nữ tử trông bề ngoài không tới ba mươi, dung mạo xinh đẹp, cũng coi là quốc sắc thiên hương, khí chất hấp dẫn, ôn tồn dùng bữa, mắt không nhìn tới phía lão già dê xồm kia một cái, nàng thường hướng ánh mắt tới người còn lại bên bàn ăn.
Người kia là một tên thanh niên tuổi chừng đôi mươi, dung mạo tuấn mỹ, nước da trắng trẻo, ngọc thụ lâm phong, nếu nhìn không kĩ có lẽ nhiều người sẽ lầm tưởng hắn là nữ nhân. Hắn thi thoảng gắp chút thức ăn đưa vào bát, rồi thuận miệng trò chuyện với hai tồn tại đồng cấp khác, chứ chẳng hề chủ động nói chuyện.
Thấy nữ tử hấp dẫn trước mặt cứ chăm chú nghị luận cùng tên thanh niên kia, chẳng thèm ngó ngàng tới phía mình, lão già khô gầy khóe mắt khẽ giật, sau đó nhìn về hướng tên thanh niên mà tươi cười nói: “Dược nguyên hữu chỉ ngồi không như vậy có lẽ khá khô khan nhỉ? Lão phu đem theo không ít thị nữ, ai nấy đều có dung mạo xinh đẹp, để lão phu gọi ra cho các hạ chọn lấy vài người nhé.”
Thanh niên Dược Hảo Nhân nghe vậy liền khẽ lắc đầu đáp: “Đa tạ sự chu đáo của Ôn huynh, nhưng tại hạ trước giờ tu hành không vướng vào nữ sắc, nên đành phải chối từ rồi.”