Chương 373: Thoạt tử
Thương khung xanh thẳm, từng đám vân vụ trôi nổi bồng bềnh, phía dưới là đại dương bao la vô tận, giữa biển xanh mênh mông, có một hòn đảo nhỏ trơ trọi trước triều hải, như một điểm đen trên mặt giấy trắng.
Hàng mi cong mấp máy rồi nâng lên, hé mở ra đôi đồng tử, song nhãn kim sắc chợt co rút vì bất ngờ tiếp xúc với ánh nắng, dần dần vẻ thanh minh hiện lên. Hắn tức thì bật ngồi dậy, nguyên lực hộ thể được vận lên, thần thức phát tán cảnh giác xung quanh, sau đó mới có thời gian quan sát nơi này.
“Tựa hồ ta đang ở trên một hòn đảo giữa biển...” Diệt Chúng Sinh đứng dậy, miệng thì thào, hắn đã nhìn rõ bản thân đang ở nơi đâu, chính là trên một hòn đảo nhỏ chỉ rộng chừng một dặm. Tiếng lòng hắn hỏi: “Ma Quân, ta đã nằm đây bao lâu rồi?”
Thanh âm không chắc chắn của y đáp lời: “Ta không rõ lắm, ta cũng đồng dạng bị chấn động mà bất tỉnh như ngươi, hôm qua mới tỉnh dậy.”
Hắn nói thêm: “Nhưng chí ít cũng phải hơn một tuần rồi, vì lúc tiến vào khe hở không gian thì thương thế của ngươi khá nặng, trong trạng thái để cơ thể cùng mộc thuộc tính nguyên lực tự chữa trị, ít nhất cũng phải mất bảy ngày.”
Nghe vậy A Diệt mới định thần để kiểm tra thể nội, quả nhiên thương thế của hắn đã khôi phục gần như hoàn toàn, chỉ còn ám thương là cần hắn phải tự vận khí điều trị mà thôi. Hắn lẩm bẩm: “Thương thế lành tới mức này thì chắc chắn ta đã ngất hơn một tuần rồi.”
Hắn liền bạo phát thần niệm, đồng thời bay lên trời cao tìm kiếm hướng vào bờ, nhưng kết quả thu được khiến hắn nhăn mặt, vì trong phạm vi 300 dặm hắn cảm ứng đến, chỉ có biển xanh vô tận. Hiện tại hắn phân vân không biết nên bay về hướng nào, nếu cứ chọn đại một phương hướng, chỉ sợ bay mãi không thấy lục địa.