Chương 395: Chi ý
“Lũ khốn mau đứng lại! Dám ra tay với đệ tử chi ý của Bách Bộ Mộc ta, cho dù các ngươi đi ra từ thế gia mộc cổ cũng không thể cho qua được.” Lão già khô gầy vừa phi độn vừa quát lớn, gắt gao bám theo sau hai đạo lục ngân độn quang.
Luồng ngân quang truyền ra thanh âm nữ tử: “Tới đây cũng coi như hẻo lánh rồi, hai ta đồng loạt xuất toàn lực diệt sát lão già cứng đầu kia đi.”
A Diệt trầm ngâm không trả lời ngay, sau chốc lát sắc mặt trở nên ngưng trọng nói: “Có thêm một kẻ cực mạnh ở lân cận, chúng ta nên chuẩn bị chạy đi thật nhanh thay vì dừng lại công kích lão già kia.”
Nghe vậy Như Ngọc nhất thời bất ngờ, tức khắc sau đã có báo hiệu rằng lời nói của A Diệt là đúng, không ít luồng lôi quang xanh lam từ trời cao phóng thích xuống ba người. Họ Diệt và họ Nhan đã đề phòng từ trước nên ngay tức thì thi triển thủ đoạn phòng ngự, lão già khô gầy phía sau tuy cũng nhanh tay nhưng vẫn bị một vài đạo lôi quang oanh kích lên thân thể.
“Hahaha, ba tên thổ dân mộc giới các ngươi biết điều thì giao hết giới chỉ trên người ra đây, bổn tọa hài lòng có khi còn tha chết cho các người.” Tiếng cười cùng lời nói ngông cuồng từ trên cao truyền xuống, khiến cả ba không khỏi ngưng trọng đề phòng, nhất là lão già khô gầy, lão cảm ứng được kẻ vừa lên tiếng không phải sinh linh mộc giới.
Ngay khi kẻ vừa ra tay lộ ra thân ảnh, trong lòng A Diệt và Như Ngọc giật thót, cả hai có chung ý nghĩ: “Đại soái của Bách Thú Minh!”
“Ngươi là yêu thú! Dám tác oai tại mộc giới sao? Không sợ các thế lực mộc linh chúng ta truy sát hả thứ súc sinh?” Lão già khô gầy tức giận quát, vừa rồi trúng vài đòn công kích của đối phương, tuy có quang tráo hộ thể nhưng lão vẫn nhận phải một vài thương thế. Đã thế kẻ ngoại lai này còn gọi dân bản địa như lão là thổ dân, sao lão không tức giận cho được chứ.