Chương 405: Nội đấu
Giữa rừng rậm hoang vu, một luồng huyết quang đột ngột lóe lên, thân ảnh gã nam tử khoác áo bào lông vũ ngã bịch xuống đất, khí tức suy yếu. Hắn ta chật vật đứng dậy, thấy trên cơ thể mình đầy rẫy thương tích, không khỏi thầm than phù lục lợi hại, cưỡng ép đưa hắn phá không chuyển tống dẫn tới thân thể bị không gian chi lực cọ xát.
Thần niệm hùng hổ tràn ra khắp bốn phương tám hướng, sau một phen dò xét Bằng Thập đã biết đại khái địa phương bản thân đang đứng, liền lập tức phi độn tới phương hướng đền thờ. Vì thân thể đang bị thương, lực lượng lôi đình pháp tắc trước đó đã sử dụng quá nhiều, nên lúc này hắn chỉ có thể dùng lôi độn thuật của bản thân, không thể dùng tới bí pháp bứt tốc.
“Với tốc độ chỉ gấp năm lần âm thanh của ta hiện giờ, muốn tới chỗ ngôi đền cách đây hơn ngàn dặm cũng phải mất thời gian một bữa cơm, hi vọng trong khoảng thời gian này không có tên nào lấy truyền thừa đi mất, đám người tại đó chết hết là tốt nhất.” Vừa cấp tốc phi hành hắn vừa thì thào lẩm bẩm, cắm đầu xé gió thẳng một mạch trên bầu trời cao.
Nhưng vận xui tìm tới, bay chưa được bao lâu thì hắn bị tình địch trong cùng thế lực bắt gặp, gã nam tử béo ú người như một cục mỡ di động, trên mặt đeo chiếc mặt nạ heo mập mạp, thường được gọi là Trư Thập.
Tên này thực lực không thua kém gì Bằng Thập, cả hai luôn minh tranh ám đấu với nhau suốt mấy trăm năm rồi, nay thấy Bằng Thập có vẻ đang bị thương, tất nhiên hắn sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này. Bằng Thập muốn tránh chiến cũng khó, hắn càng không muốn để lộ ra thông tin về truyền thừa thượng vị giả, bất đắc dĩ phải chiến với gã Trư Thập một trận.
Trận chiến giữa hai đại soái khiến thiên rung địa liệt, sinh linh hệ thực vật quanh vùng chiến trường trăm dặm đều tuyệt diệt, khói độc nguy hiểm cũng phải tránh xa hai cuồng thú đó. Nhờ có gã mập Trư Thập dây dưa với Bằng Thập, nên trong thời gian ngắn sẽ không có tồn tại mạnh mẽ nào tới địa phương phế tích đền thờ cả, nơi đây chỉ có duy nhất bốn nhân loại.