Chương 407: Ẩn tu

Luồng lôi quang rạch ngang bầu trời, gào thét bay tới vùng phế tích hoang tàn, thần niệm càn quét khắp mọi ngõ ngách, liền phát hiện ra một sinh linh. Giữa rừng liễu tan hoang, thân ảnh một gã thiếu niên phá thổ chui lên, toàn thân hắn đầy bụi đất nhưng vẫn có thể trông thấy dung mạo anh tuấn góc cạnh rõ ràng, đôi con ngươi lục bích thu lại hết cảnh tượng xung quanh. “Một chiêu khiến cả đền thờ trở thành phế tích, không ngờ chỉ là chút lực lượng còn sót lại của thượng vị giả đã lợi hại như vậy.” Miệng lẩm bẩm, tên thiếu niên tản ra thần thức, thử dò xét quanh đây xem còn kẻ nào sống sót hay không, bất ngờ phát hiện có một luồng thần niệm cường đại đang quanh quẩn cả khu vực này. Gã Bằng Thập đã phi độn tới phụ cận, hắn phải dốc sức chạy trốn một hồi lâu mới cắt đuôi được tên Trư Thập, rồi một đường phi hành trở lại nơi này, mong muốn lấy được truyền thừa. Nhưng khi đáp xuống ngay phía trên cỗ quan tài trống không, hắn liền điên cuồng gầm lớn không cam lòng, mọi bảo vật trong quan tài hiện giờ đã biệt tăm. Đôi mắt dã thú đảo một vòng quanh đây liền dán chặt lên thân ảnh tên thiếu niên phía xa, cảm nhận sát khí cuồng mãnh từ Bằng Thập, tên thiếu niên trở nên ngưng trọng, thủ thế sẵn sàng chiến đấu. Ầm một tiếng, luồng điện quang gào thét bắn nhanh tới phía thiếu niên, hiện ra tên Bằng Thập như cuồng thú hung hăng tung ra công kích, cả vùng phế tích liền chìm trong lôi điện. “Truyền thừa đâu? Ngươi mau giao truyền thừa ra đây! Nếu không ta sẽ gϊếŧ ngươi ngàn vạn lần!” Bằng Thập vừa công kích vừa điên cuồng thét gào, đôi con ngươi hung tợn tràn ngập sát khí, cách thức chiến đấu như dã thú tàn bạo. Tên thiếu niên cũng không phải đèn cạn dầu, tuy mộc lực trong người hao tổn đáng kể, nhưng vẫn có thể đôi co ngang tay với tên điên đối diện, tinh diệu hóa giải từng sát chiêu của đối phương. Hắn làm được như vậy cũng bởi vì Bằng Thập đã trọng thương, không thể sử dụng lực lượng pháp tắc, hơn nữa tâm trí điên cuồng dẫn tới công kích không kĩ nghệ.