Chương 411: Cường chiến

Một thành trì cổ xưa tọa lạc giữa núi rừng, phạm vi nội thành rộng chừng năm dặm, kiến trúc trong thành cổ kính kì dị, có nhiều tòa nhà cao chọc trời, hiện tại chỉ là một di tích cổ bị bỏ hoang. Tên thanh niên trong trạng thái tàng hình bay tới nơi đây, đảo mắt quan sát những kiến trúc lạ mắt, nghi hoặc lên tiếng: “Tại trung tâm phúc địa không ngờ lại có thành trì, rất có thể tâm nhãn nằm tại nơi này, nhanh chóng tìm kiếm thôi.” Nói rồi hắn bay vọt vào trong thành, cẩn thận dò xét từng ngõ ngách trong mỗi tòa kiến trúc lớn, tranh thủ hai kẻ khác đang giao tranh mà ngư ông đắc lợi. Dư uy động trời thi thoảng cũng lan tới thành trì, khiến một vài tòa kiến trúc lâu đời lung lay, tường thành có dấu hiệu rạn nứt, rất có thể sẽ sụp đổ trong thời gian tới. Giữa không trung cách thành trì mười mấy dặm, hai thân ảnh gắt gao giao thủ, mỗi quyền mỗi cước tung ra đều khiến không gian ba động, nguyên khí hỗn loạn. Thanh âm va chạm công kích vang lên không ngớt, một bên lôi đình cuồng mãnh, thiên lôi rậm rạp, một bên hắc ám vô tận, âm u bao phủ chiến trường. Một đợt oanh kích mạnh mẽ phát sinh, hai bóng người như diều đứt dây bắn ngược ra sau, hung hăng đâm thủng hai ngọn núi lớn mới có thể dừng lại. Một ngọn núi rung chấn, thân ảnh Lôi Động Võ hùng hổ bắn lên tận trời cao, trong tay xuất hiện cây kỳ lớn họa hình rồng bay, mạnh mẽ phất khiến sấm sét hội tụ. Một đầu lôi long to lớn thành hình, gầm thét lao tới ngọn núi tên thây khô đâm phải, ngay khi tới gần ngọn núi đầu lôi long đã bị hàng loạt hư ảnh ma hồn công kích, nhân cơ hội đó thây khô Mộc Nhất Đại lao vọt về phía đối thủ. Gã nam tử cường tráng mặt không đổi sắc, tay còn lại giơ lên rồi ném ra một thanh phi đao hình tia chớp, lập tức vô vàn phi đao xuất hiện. Mắt thấy hàng ngàn phi đao kéo theo lực lượng pháp tắc bắn tới phía mình, họ Mộc thây khô không khỏi nghiến răng lẩm bẩm: “Tên khốn này sao có lắm bảo cụ Địa giai thế?”