Chương 98

“Cạch.” A Diệt đánh một quân cờ xuống bàn cờ, đối diện hắn là một trung niên nhân tóc hoa râm, lúc này đang trầm ngâm nghĩ xem nước đi tiếp theo. Người này không ai khác chính là vị luyện đan sư họ Dược, trưởng bối có giao tình tốt nhất với hắn ở trong tông. Hiện tại hai người họ đang ngồi đánh cờ trong nhà kho chứa dược liệu. Ông ta đánh xuống quân cờ trong tay mình, thuận miệng hỏi A Diệt: “Vừa tiến cấp chưa lâu, gia hỏa ngươi đã củng cố căn cơ ổn thỏa chưa?” “Cũng tương đối vững chắc rồi, thưa sư thúc.” Họ Diệt đáp lời ông ta, đồng thời đánh một quân cờ xuống. “Lúc trước lão phu nhớ rằng nghe người ta nói là tư chất của ngươi thấp kém lắm cơ mà. Sao mới sau bốn năm nhập tông, ngươi chỉ mới bước tới tuổi 24, mà đã đạt tới tu vi Luyện Nguyên cảnh tầng 7 rồi?” Nghe ông ta vừa cười vừa nói như vậy, A Diệt cũng tiện thể vuốt mông ngựa một phen: “Chẳng phải tất cả đều nhờ có sư thúc, đã để lại suốt đổi lấy Bách Linh đan mỗi năm cho đệ tử sao? Còn cả những lời chỉ điểm hằng tháng của lão nhân gia ngài nữa.” “Ngươi chỉ được cái lẻo mép, mà cũng phải công nhận cái mạng tiểu tử ngươi lớn, trong họa đắc phúc. Có thể do cơ thể ngươi bị chất độc giày xéo thường xuyên, nên mới khiến vách ngăn giữa tầng 6 và tầng 7 bị nới lỏng, giúp ngươi dễ dàng vượt qua được rào cản lớn này.” Ông ta nói lên quan điểm. “Không biết bao nhiêu người bị vây ở một bước này, nhìn đám nhập môn đồng lứa ngươi xem, có mấy ai đạt tới tu vi này như ngươi. Phần lớn đều đang khổ sở trước vách ngăn lớn đó, kẹt tại tầng 6 viên mãn nhiều năm. Những kẻ tư chất thấp hơn thì mới vừa đạt tới tầng 6, thậm chí có kẻ vẫn đang lảng vảng tại tầng 5.”