Diệp Sở đi theo Từ Mỹ Tĩnh tới nơi dự thi lấy chứng chỉ hành nghề y, vừa định bước vào thì bắt gặp một gương mặt quen ở ngay cửa.
Chính là đại thiếu gia nhà họ Tần, Tần Đông Dương, người từng gây xô xát với anh ở Giang Hoài Các vì tranh phòng riêng.
Bên cạnh Tần Đông Dương còn có một cô gái trẻ trắng trẻo, xinh xắn, chắc là bạn gái của hắn.
Vừa trông thấy Diệp Sở, sắc mặt Tần Đông Dương lập tức sầm lại.
Lần trước về nhà, han bị ông cụ mắng cho một trận, nghiêm trọng nhất là còn mất luôn vị trí người thừa kế.
Với Diệp Sở, hắn căm đến tận xương tủy.
"Ồ, đây chẳng phải tên ở rể của nhà họ Khương sao? Sao, anh cũng muốn thi lấy chứng chỉ hành nghề y à?" Ánh mắt hắn đầy châm chọc. "Với cái trình độ đến cấp hai còn chưa tốt nghiệp như anh thì đừng có mơ."
Giọng Diệp Sở lạnh tanh: "Liên quan quái gì đến anh."
Anh chẳng thèm liếc hắn một cái, sải bước cùng Từ Mỹ Tĩnh vào phòng thi.
"Đồ chó má, cứ đợi đấy."
Ánh mắt Tần Đông Dương đầy hần học, hắn rút điện thoại ra gọi. Vừa nối máy, hắn lập tức nói: "Cậu à, cháu muốn nhờ cậu một việc ... "
Bên này, Diệp Sở vào phòng và bắt đầu làm bài thi.
Vốn Từ Mỹ Tĩnh định nhờ quan hệ với cục trưởng để giám thị du di đôi chút.
Nhưng rồi thấy hoa ra chẳng cần.
Dù là lý thuyết hay thực hành, Diệp Sở đều làm băng băng, vượt xa mọi thí sinh khác.
Cảnh đó khiến các thí sinh khác sững sờ.
Anh đi một mạch qua hết các vòng, nhanh chóng hoàn tất kỳ thi; ngay lúc giám thị chuẩn bị trao chứng chỉ hành nghề y thì một người trung niên hói đầu mặt mày u ám xông vào.
Giám thị lập tức đứng dậy: "Cục phó Hùng, sao ngài lại tới?"
Người đàn ông trung niên ấy tên Hùng Minh, là một trong các Phó cục trưởng của Cục Y tế.
Hùng Minh sầm mặt nói: "Tôi nhận được đơn tố cáo có người gian lận trong kỳ thi.”
Giám thị chính vội lắc đầu phủ nhận: "Cục phó Hùng, chắc ngài nhầm rồi. Tôi giám sát suốt cả quá trình, tuyệt đối không có ai gian lận."
Hùng Minh không đáp, lạnh lùng nhìn Diệp Sở: "Cậu mà dám gian lận trong chuyện thế này, gan thật không nhỏ."