Hùng Minh cúi gằm mặt, bị hỏi đến cứng họng.
La Vân hừ lạnh, rồi nhìn sang Diệp Sở, áy náy: "Diệp thần y, xin lỗi, là do tôi quản lý cấp dưới chưa chặt chẽ, đã gây phiền phức không cần thiết cho anh."
Diệp Sở xua tay: "Chuyện nhỏ thôi, Cục trưởng La đừng bận tâm."
Dù sao anh cũng đã dạy cho Tần Đông Dương một bài học, chẳng cần so đo thêm.
Ngay sau đó, do La Vân đích thân thúc giục, Diệp Sở đã lấy được chứng chỉ y học cổ truyền.
"Ông Lý, Cục trưởng La, còn cả cô Từ, cảm ơn mọi người."
Diệp Sở nhìn Lý Chính Nguyên cùng mọi người với vẻ cảm kích. Lý Chính Nguyên mỉm cười xua tay: "Cậu Diệp khách sáo quá, chỉ là chuyện nhỏ thôi."
Diệp Sở gật đầu, tán gẫu thêm mấy câu rồi rời đi.
Vốn định về nhà, nhưng anh lại nhận được cuộc gọi của Mãn Hùng.
Anh ta gọi báo dược liệu đã thu gom xong.
Diệp Sở lập tức tới bệnh viện Giang Nam.
Anh nhanh chóng đến nơi, vào phòng bệnh nơi Mã Tứ Thủy đang nằm.
Gặp Mãn Hùng.
Ngoài anh ta, còn có Kim Bằng và hai chị em Tư Đồ Tĩnh.
Tư Đồ Tĩnh nhìn Diệp Sở đầy tò mò, đôi mắt quyến rũ khẽ ánh lên.
Diệp Sở cũng không kìm được mà liếc nhìn Tư Đồ Tĩnh vài lần.
Chỉ thấy khí chất cô ta thật khác lạ.
Mãn Hùng hồ hởi bước lên: "Diệp thần y, lại làm phiền anh rồi."
Diệp Sở hỏi: "Dược liệu đâu?"
Mãn Hùng chỉ vào mấy bao to trên bàn cạnh đó cùng hai hộp gỗ tinh xảo: "Tất cả ở đó."
Diệp Sở gật đầu, bưng dược liệu sang phòng bên cạnh: "Giờ tôi phải luyện đan, đừng để ai làm phiền tôi."
Mãn Hùng nghiêm túc gật đầu.
Kim Bằng chặn đường: "Nhóc con, đám dược liệu này quý vô cùng, tốt nhất mày chữa khỏi cho đội trưởng, không thì đừng trách tao cho mày biết tay."
Diệp Sở lạnh mặt: "Chó khôn thì tránh đường, cút."
"Mi ... "
Kim Bằng tức đến nghiến rang rắc rắc, hận không thể lao vào đánh ngay, nhưng dưới ánh mắt lạnh lẽo của Mãn Hùng, cuối cùng vẫn nén giận, lùi sang một bên
Diệp Sở vào phòng bên, lấy ra một chiếc đỉnh nhỏ, bắt đầu luyện đan.
Nội thương của Mã Tứ Thủy rất nặng, cần một luồng sinh cơ mạnh để hồi phục, chữa lành.
Diep Sở dự định luyện đan Tieu Sinh Cơ, một loại thuốc chữa thương, đủ để trị lành cho Mã Tứ Thủy.
Anh lấy ra một phần dược liệu, bắt tay vào luyện.
Chẳng mấy chốc, căn phòng đã ngập mùi dược hương nồng đậm.
Mọi người ở ngoài phòng cũng ngửi thấy mùi ấy.
Tư Đồ Triều có phần khó tin: "Chị, thầng nhóc đó thật sự đang luyện đan sao?"
Chuyen luyện đan chỉ những người thuộc chính truyền của Trung Y mới làm được.
Tư Đồ Tĩnh khẽ gật: "Chắc là vậy."
Trong đôi mắt quyến rũ của cô ánh lên vẻ hứng thú.
Cô thầm nghĩ: "Hê hê, thú vị thật."
Chừng một giờ sau, Diệp Sở bước ra khỏi phòng, đến bên giường bệnh, bón cho Mã Tứ Thủy đang hôn mê uống một viên đan dược.
Vừa uống xong, mot luồng sinh cơ cuồn cuộn bùng nổ trong cơ thể anh ta, nhanh chóng hồi phục các tạng phủ bị tổn thương của Mã Tứ Thủy.
Theo thời gian, sắc mặt tái nhợt của Mã Tứ Thủy dần dần hồng hào trở lại.
Thấy vậy, Mãn Hùng mừng ra mặt.
"Quả là có tác dụng, tốt quá rồi!"
Nói rồi, anh ta chân thành cảm kích Diệp Sở: "Diệp thần y, cảm ơn anh đã cứu đội trưởng. Sau này nếu có chỗ nào cần giúp, cứ mở lời, chỉ cần tôi làm được là tuyệt đối không nề hà."
Thấy đối phương thành tâm, Diệp Sở khẽ gật đầu, lại lấy ra một viên đan dược: "Viên này sáng mai cho bệnh nhân uống, đến lúc đó hẳn là sẽ tỉnh lại."
Mãn Hùng cẩn thận đón lấy.
Còn Diệp Sở thì nhanh chóng rút kim bạc, vẫy tay với Mãn Hùng: "Tôi còn việc, xin phép đi trước."
Nói xong anh quay người định rời đi, nào ngờ bị một cô gái dáng thon thả chặn lại.