Chương 223 Ba người bàn bạc một hồi

Kim Phát
Nguồn: metruyenhot.me
Tên này lập tức lộ vẻ đau đớn, mồ hôi hột vã đầy trán, co quắp dưới đất lăn lộn không ngừng. Như thể đang chịu đựng cực hình khốc liệt nhất trần đời. Đáng sợ nhất là dù đau xé ruột gan cũng không phát ra nổi một tiếng kêu. Vương Tam Thông đã quá quen với cảnh này: từng có không ít tội phạm hung hãn tàn ác bị Diệp Sở hành đến ngoan ngoãn nghe lời. Diệp Sở điềm tĩnh: "Cứ từ từ nghĩ. Nghĩ kỹ rồi thì gật đầu." Ban đầu Lâm Bắc Hạc còn nghiến răng chịu đựng, nhưng chưa đầy một phút đã không trụ nổi, gật đầu liên hồi. Diệp Sở lại giả vờ như không thấy, phải đến năm phút sau mới rút kim bạc ra. "Nhìn thẳng vào ống kính, ngoan ngoãn khai hết đi." Trong lúc Diệp Sở đang xử lý Lâm Bắc Hạc, tại một căn biệt thự sang trọng ở Giang Đô, Mã Tứ Thủy cúp máy, nhìn sang Lục Triển Nguyên: "Đại nhân, hắn đã đồng ý." Lục Triển Nguyên khẽ gật đầu. Trong mắt Kim Bằng ánh lên vẻ phấn khích. Mã Tứ Thủy hơi do dự: "Đại nhân, làm vậy liệu có ổn không? Dù sao anh ta cũng đã cứu tôi." Kim Bằng khuyên: "Đội trưởng, lúc này rồi đừng mềm lòng như đàn bà. Chẳng le anh khong muon đột pha len canh gioi Đại Tong Su sao?" Ánh mắt Mã Tứ Thủy lóe lên vẻ tham lam. Thì ra ngay sáng nay, hắn đã nuốt thêm một viên đan Tiểu Sinh Cơ, không những tỉnh lại mà còn đột phá lên nửa bước Tông Sư. Cách cảnh giới Đại Tông Sư chỉ còn một bước. Thấy vậy, Kim Bằng càng tin chắc lời của Tư Đồ Tĩnh. Thế là gã kể lại tình hình cho hai người, lại ra sức xúi giục, khiến cả hai lập tức động tâm. Mã Tứ Thủy muốn tiến thêm một bước, đột phá lên cảnh giới Đại Tông Sư. Còn Lục Triển Nguyên thì nhắm vào phương thuốc chế đan. Một loại đan dược có thể giúp người ta đột phá lên Đại Tông Sư thì phương thuốc hẳn vô cùng quý giá. Ba người bàn bạc một hồi, quyết định để Mã Tứ Thủy mời Diệp Sở ăn tối. Nếu đối phương chịu giao đan dược và phương thuốc chế đan, thì mọi chuyện dễ bàn. Còn nếu không, đừng trách bọn họ ra tay không nể nang. "Nhưng mà ... " Mã Tứ Thủy còn muốn nói thêm thì bị Lục Triển Nguyên lạnh lùng cắt ngang: "Tứ Thủy, Kim Bằng nói đúng. Muốn tiến thêm thì đừng mềm lòng, trừ khi cậu muốn cả đời dừng lại ở đây." Ánh mắt Mã Tứ Thủy dao động, cảnh giới Đại Tông Sư gần kề khiến hắn khao khát tột cùng. Chỉ do dự một thoáng, ánh mắt hắn trở nên kiên định: "Được, tôi nghe theo các anh." Sau đó như sực nhớ ra điều gì, hắn ngập ngừng: "Vậy bên Mãn Hùng xử lý thế nào?” Thì ra, sau khi biết ý định của mấy người, Mãn Hùng là kẻ đầu tiên phản đối, còn đòi báo tin cho Diệp Sở. Nhưng đã bị Lục Triển Nguyên trấn áp không chút nương tay, giờ đang bị trói trong căn phòng bên cạnh. Lục Triển Nguyên mặt lạnh: "Đợi mọi chuyện xong xuôi, ta sẽ cho hắn một cơ hội nữa. Nếu ngoan ngoãn nghe lời, lợi lộc tự nhiên không thiếu; còn không, thì đừng trách ta không nể tình."