Hoàng Phủ Thi Nguyệt lắc đầu: "Thôi khỏi, em cứ nghỉ sớm đi. Mai đi dự yến tiệc với chị; đến lúc đó tên Hoàng Phủ Kiệt chắc sẽ giở trò, chị trông cậy vào em ra trấn áp, giữ thể diện cho chị."
Diệp Sở mỉm cười gật đầu: "Không thành vấn đề."
Rời trang viên Hồ Quảng Lăng, Hoàng Phủ Thi Nguyệt lao thẳng tới công trường ở Khu Nam Thành.
Tại công trường, cô gặp Đông Mai; sắc mặt cô ấy nặng nề, dường như có chuyện lớn.
Cô cau mày hỏi: "Rốt cuộc có chuyện gì?"
Đông Mai báo lại: "Tiểu thư, trong công trường nghi là có một cổ mộ."
Hoàng Phủ Thi Nguyệt giật mình, vội nói: "Ớ đâu? Dẫn tôi qua đó xem liền."
...
Tiễn Hoàng Phủ Thi Nguyệt xong, Diệp Sở cũng rời đi, nhưng anh không quay về nhà họ Khương mà sang nhà họ Vân, định đưa đan dược cho Vân Băng Uyển.
Vì đã quá quen đường đi lối lại, anh nhanh chóng vào tới phòng ngủ của Vân Băng Uyến.
Cô ấy đang gọi điện; nhận ra có người vào, liền giật mình quay lại. Thấy Diệp Sở, trong lòng khẽ vui nhưng gương mặt vẫn lạnh như băng.
"Cút ra ngoài! Ai cho anh tự tiện vào hả?" Cô quát gắt, đồng thời cúp máy.
Anh đã quen với kiểu này, mỉm cười: "Cô Vân đừng nóng, tôi tới đưa đồ cho
cô.'
Anh lật tay, lấy ra một bình ngọc: "Trong này là đan Khai Mạch, có thể giúp cô khai thông kinh mạch trong cơ thể."
Anh không đưa đan Đại Chân Nguyên; Vân Băng Uyển khác với Hoàng Phủ Thi Nguyệt, cô ấy một lòng chỉ muốn thoát khỏi nhà họ Long. Nếu có đan Đại Chân Nguyên, cô ấy thể nào cũng bất chấp mà đột phá cảnh giới, thành ra phản tác dụng.
Tim Vân Băng Uyển khẽ run: anh ấy lại tặng cô món đồ quý giá đến vậy. Bảo không cảm động thì không thể. Nhưng vừa nghĩ tới nhà họ Long, sự cảm động lập tức tan biến, thay vào đó là sự kiên định.
"Tôi không cần đồ của anh, phiền anh rời đi."
Anh vốn đã quen với tính khí của cô, đặt bình ngọc xuống: "Cô cứ dùng tạm. Tôi về gom ít dược liệu, sau đó sẽ đưa thêm cho cô."
Nói xong, anh không để ý phản ứng của Vân Băng Uyển, thoắt cái đã phóng qua cửa sổ, bóng dáng nhanh chóng biến mất.
Vân Băng Uyển thở phào, cảm giác căng thẳng trong lòng cũng dịu xuống. Cô bước lên, cầm bình ngọc siết chặt trong tay; ánh mắt cô chất chứa nỗi xúc động sâu đậm, lại thoáng chút hụt hẫng. Nếu không có ngọn núi nhà họ Long đè nặng, cô đã chẳng ngần ngại thổ lộ lòng mình. Tiếc là đời nào có chữ nếu.
Anh nào hay biết những điều này; rời nhà họ Vân xong, anh lại tới nhà của Tôn Ngữ Nhu, định đưa nốt số đan dược còn lại cho cô ấy.
Đến biệt thự, chỉ có mỗi cô gái ở nhà, chẳng thấy bóng dáng Tôn Tú Anh. Hỏi ra mới biết, bà ấy rảnh là không chịu nổi, lại mở lại quán mì.