"Chị nào có vui mừng, chắc em nghe nhầm rồi." Hoàng Phủ Thi Nguyệt cai chày cãi cối: "Mau qua đây đi, chị đang đợi em."
Diệp Sở cất điện thoại, bật cười lắc đầu.
Bên kia, Hoàng Phủ Thi Nguyệt phấn khích khác thường, như đứa trẻ vừa giành được món đồ chơi mình ao ước.
Đông Mai đứng bên cạnh chỉ biết câm nín, trong lòng chắc mẩm tiểu thư nhà mình đã đổ rồi.
"Đông Mai, mau ra mua đồ an đi, tôi muốn tự tay vào bếp." Hoàng Phủ Thi Nguyệt dặn.
Khi Diệp Sở đến biệt thự, Hoàng Phủ Thi Nguyệt đang tự tay nấu nướng.
Chẳng mấy chốc, một bàn đầy ắp món ngon đã bày xong.
"Em lại đây ăn cơm đi." Cô vẫy tay, miệng cười tươi rói.
Diệp Sở ngồi xuống bên bàn, Hoàng Phủ Thi Nguyệt giục: "Nếm thử đi, toàn là món tủ của chị đấy."
Diệp Sở gật đầu, gắp từng món nếm qua, không tiếc lời khen.
"Chị Thi Nguyệt, ngon thật đấy, đây là món ngon nhất từ trước tới giờ em từng
ăn.'
"Đồ nhóc ranh, chỉ được cái miệng ngọt." Hoàng Phủ Thi Nguyệt liếc Diệp Sở một cái đầy trách yêu, nhưng ánh mắt cũng cong cong, nhìn là biết vui rồi.
Diệp Sở nghiêm túc: "Em đâu có nói quá, đúng là rất ngon mà."
Nụ cười của Hoàng Phủ Thi Nguyệt càng rạng rỡ, cô hỏi: "Em, sắp tới em tính thế nào?"
Dĩ nhiên là "cưa đổ chị" rồi ... Diệp Sở thầm nhủ, ngoài mặt thì nói: "Tạm thời em chưa nghĩ ra, tới đâu hay tới đó đã."
Ánh mắt Hoàng Phủ Thi Nguyệt sáng lên: "Nếu em không ngại, hay là đến làm vệ sĩ riêng cho chị? Chị sẽ duyệt mức đãi ngộ cao nhất, tuyệt không để em thiệt."
Diệp Sở sững một thoáng rồi cười: "Chị Thi Nguyệt, chẳng phải đã có chị Đông Mai bảo vệ rồi sao?"
Hoàng Phủ Thi Nguyệt cười: "Thực lực của Đông Mai em cũng biết đấy, còn kém chị, chị định sắp xếp cho cô ấy qua làm việc khác."
Đông Mai: " ... "
Diệp Sở cười xòa: "Chị mạnh thế này, cần gì ai bảo vệ nữa."
Anh tuyệt đối sẽ không nhận lời, dù rằng gần gũi thì dễ bề tiến tới.
Nhưng nếu ngày nào cũng kè kè bên Hoàng Phủ Thi Nguyệt thì còn đâu cơ hội tiếp xúc người khác.
Anh đâu có quên mối đe dọa của Khí Oán Long.
Tuy Khí Oán Long tạm thời bị áp chế, nhưng đó là vì dạo này anh hầu như không tu luyện.
Chỉ cần dốc sức tu luyện, Khí Oán Long ắt sẽ bùng phát.
Trong lòng Hoàng Phủ Thi Nguyệt hơi thất vọng, nhưng cũng hiểu với người đàn ông xuất sắc như Diệp Sở, muốn giữ chan bên mình gần như không the, nên cô không dây dưa chuyện này nữa, chợt nhớ ra điều gì.
"À đung rồi, tối nay chi nhánh Giang Đô của Hiệp Hội Thương Mại Giang Nam có tổ chức một buổi đấu giá. Người phụ trách bên đó đã mời chị dự tiệc. Em có hứng đi cùng chị xem thử không?"
"Rất sẵn lòng." Diệp Sở mỉm cười gật đầu, chợt nhớ đến chuyện của Diệp Đình Đình: "Chị Thi Nguyệt, chị giúp em một việc được không?"
Hoàng Phủ Thi Nguyệt trợn mắt: "Khách sáo với chị làm gì, nói đi, chuyện gì?"
Diệp Sở cũng không giấu giếm, kể qua đầu đuôi.
Hoàng Phủ Thi Nguyệt vỗ nhẹ lên bộ ngực đầy đặn: "Yên tâm, để chị lo."
Những đường cong đầy đặn, uyển chuyển ấy khiến Diệp Sở không kìm được liếc thêm mấy lần.
"Đồ nhoc hao sắc mà nhat gan." Hoang Phủ Thi Nguyệt lườm cậu thanh niên một cái, rồi cầm điện thoại bấm số.