Hoàng Phủ Thi Nguyệt càng thêm khó xử, nhưng để anh khỏi nghĩ ngợi, cô vẫn mỉm cười: "Được, để chị chuẩn bị, mình cùng kiếm tiền."
Diệp Sở gật đầu cười, cũng không nghĩ nhiều.
Chẳng bao lâu, ba người đến Giang Hoài Các. Vừa tới cửa liền chạm trán Hoàng Phủ Kiệt và mấy người.
Sau lưng cha con Hoàng Phủ Kiệt là một đám đông: có nhà họ Diệp, nhà họ Khương, nhà họ Tần cùng vài nhà giàu ở Giang Đô khác - toàn là đối tác của nhà họ Hoàng Phủ. Đáng nói là không có Khương Quân Dao; người tới là cha con Khương Quân Long.
Thì ra, sau khi nghe nói nhà họ Hoàng Phủ đổi người phụ trách, các đối tác lục tục kéo đến để nịnh bợ người phụ trách mới. Nhà họ Diệp vốn định tìm nhà họ Khương, ai ngờ giữa đường gặp cha con Khương Quân Long, biết được vì không chịu đến nịnh Hoàng Phủ Kiệt nên Khương Quân Dao bị ông cụ tạm thời cách khỏi chức tổng giám đốc, bọn họ lập tức trở mặt, quay sang lấy lòng cha con Khương Quân Long. Thấy đối phương biết điều, hai cha con bèn dẫn họ cùng đến đây.
Đúng là oan gia ngõ hẹp, chạm mặt càng thêm chướng mắt. Vừa thấy Diệp Sở, mặt Hoàng Phủ Kiệt lập tức sầm xuống: "Ồ, đúng là oan gia ngõ hẹp. Nhóc con, chúng ta lại gặp. Vốn định vài hôm nữa mới xử cậu, đã đụng ở đây thì hôm nay tính sổ luôn."
Diệp Sở nhàn nhạt: "Sao? Bài học hôm đó còn chưa đủ à?"
Chưa đợi Hoang Phủ Kiệt mở miệng, tay chó san Tần Đông Dương đã nhảy ra trước: "To gan! Anh là đồ phế vật mà cũng dám vô lễ với Thiếu gia Kiệt? Mau quỳ xuống xin lỗi, không thì đừng trách."
Diệp Thiên Thành cũng quát lớn: "Đồ mất dạy, mau xin lỗi Thiếu gia Kiệt!"
Những người nhà họ Diệp khác cũng phụ họa, mắng như tát nước. Cha con Khương Quân Long tất nhiên không bỏ lỡ cơ hội thêm dầu vào lửa: "Diệp Sở, Thiếu gia Kiệt đâu phải người cậu có thể đắc tội. Quỳ xuống xin lỗi ngay đi, bằng không hôm nay e khó yên chuyện." Khương Quân Long khoanh tay, mặt đầy vẻ bỡn cợt.
Diệp Sở liếc cả bọn với vẻ khinh bỉ: "Mấy người là cái thá gì mà đòi chỉ tay năm ngón với tôi?"
Ba phe lập tức nổi giận đùng đùng, đặc biệt là nhà họ Diệp uất nhất.
Diệp Thiên Thành quát: "Diệp Sở, mày muốn làm loạn à? Tao bảo mày xin lỗi, mày không nghe thấy sao?"
Diệp Sở nhìn sang, sắc mặt lạnh lùng: "Gia chủ nhà họ Diệp, ông quên rồi à? Nhà họ Diệp các người đã cắt đứt mọi quan hệ với tôi rồi. Bây giờ lấy tư cách gì mà đứng đây sủa vào mặt tôi?"
Nói đoạn, anh lia mắt qua đám người nhà họ Diệp, phát hiện không thấy Diệp Đình Đình, bất giác nhíu mày.
Anh lại nhìn sang cha con nhà họ Khương, giọng lạnh nhạt: "Còn các người, trước đây nể mặt Quân Dao nên tôi bỏ qua. Hôm nay là lần cuối. Sau này còn léo nhéo nữa thì đừng trách tôi không khách khí.”
Một luồng khí thế vô hình quét qua, cha con Khương Quân Long rùng mình, lúc này mới sực nhớ Diệp Sở là một Tông Sư; nếu thật động thủ, bọn họ đúng là đỡ không nổi.
Tần Đông Dương cười lạnh: "Đồ phế vật, đừng vênh váo. Tưởng có chút võ công là muốn ngông à? Anh e là không biết, nhà họ Hoàng Phủ không chỉ có Tông Sư, mà còn có Đại Tông Sư trấn giữ."
Diệp Sở bình thản nhìn lại: "Rồi sao? Anh định ra tay với tôi à?"
Bắt gặp ánh mắt lạnh tanh của Diệp Sở, Tần Đông Dương vô thức lùi lại, chỉ thấy một luồng khí lạnh xộc thẳng lên óc.
Thấy một đám đều câm họng, Hoàng Phủ Kiệt nổi giận: "Một lũ phế vật!" Nói rồi, hắn quát với một lão già vạm vỡ phía sau: "Chú Sơn, ra dạy cho thẳng súc sinh này một bài học."
Lão gia sải buoc định động thủ với Diep Sở thì Hoang Phủ Thi Nguyệt lập tức chắn trước mặt anh, lạnh giọng: "Để xem ai dám."
Hoàng Phủ Kiệt sải bước tới, giọng trầm xuống: "Hoàng Phủ Thi Nguyệt, cô thật sự muốn vì một thằng rác rưởi mà đối đầu với tôi à?"
Hoàng Phủ Thi Nguyệt lạnh lùng: "Phải thì sao?"