Chương 32 ánh nhìn của đối phương

Kim Phát
Nguồn: metruyenhot.me
Chắng bao lãu, anh Báo đã dẫn theo một đám đàn em kéo tới nhà thuốc. Hắn là gã trung niên mặt mày thô kệch, da ngăm đen, mặt đầy thịt, trông dữ tưởng, nhin là biết khô chơi. "Anh Báo, cuối cùng anh cũng tới rồi, thâng họ Trương này không những không trả tiền, còn gọi người đánh bọn em." Thanh niên áo hoa vừa mếu máo vừa lao lên, mặt mũi đầy ấm ức. "Một lũ phế vật, một thâng oat con cũng xử lý không xong, nuôi các người để làm gì?" Anh Báo hừ lạnh, chấp tay sau lưng bước lên, ánh mat am trầm lướt qua hai người họ. "Thầng ranh con, dám động vào người của Vương Thiên Báo này, gan to đấy." Trương Diệu Xuân gượng cười: "Anh Báo, chuyện hôm nay ... " Vương Thiên Báo lạnh lùng cất lời: "Bớt lảm nhảm. Giao nộp nhà thuốc, rồi bồi thường tiền thuốc men cho anh em tao." "Không cần nhiều, mỗi người một trăm nghìn tệ. Còn thầng đánh người thì phải quỳ dập đầu xin lồi từng người. Bằng không hôm nay đừng mong rời khỏi đây." Giọng hắn hống hách, không cho cai lại, như thể trong mat han Diệp Sở và Trương Diệu Xuân chỉ là lũ kiến, muốn bóp chết lúc nào cũng được. Sắc mặt Trương Diệu Xuân lúc xanh lúc trầng. Diệp Sở vỗ vai anh ta: "Đừng hoảng, để tôi lo." Trương Diệu Xuân thấy ẩm lòng, mấp máy môi mà không biết nói gi, cuối cùng chỉ khẽ bảo: "Cảm ơn." Diệp Sở nhĩn Vương Thiên Bảo, nhạt giọng: "Ngõng nhi?" "Sao, mày không phục?" Vương Thiên Báo nhướng mày, khóe môi nhếch cười khinh bí. "Tháng ranh, đừng tưởng biết chút võ vẽ là lên mặt. Trước mặt tao, mày chá là cái đinh gi." Diệp Sở nheo mắt: "Được, ngông lam. Tôi lại thich loại ngõng như thế. Bốp! Vừa dứt lời, anh ra tay cực nhanh. Không kịp trở tay, Vương Thiên Báo bị tát đến quay mòng mòng mấy vòng tại chỗ. "Anh Bao!" Một đám đàn em lập tức nổi đóa, ào ào vây lấy Diệp Sở. Anh cũng không khách khí, ra tay liên tiếp. Chỉ nghe "bốp chát bịch bịch", hơn chục tên đàn em đã bị anh hạ gục, năm co ro dưới đất rên ri liên hồi. Vương Thiên Báo hoàn hồn, há hốc mồm mấy giây mới kịp phản ứng, trợn mắt nhìn Diệp Sở: "Mày ... mày dám ngông cuồng như vậy! Mày có biết sau lưng tao là ai không?" Diệp Sở giả bộ hiếu kỳ: "Ai?" Vương Thiên Báo vênh váo: "Nghe cho rõ, sau lưng tao là Tam Gia nhà họ Văn. Nha họ Van biết chứ? Một trong bốn gia tộc lớn ở Giang Đô." "Bóp chết mày như bóp chết một con kiến. Biết điều thi ngoan ngoãn giao nhà thuốc ra, rõi quỳ xuống dập đầu xin lôi, hôm nay tao xem như không truy cứu." Hần hất câm nhìn xuống Diệp Sở, tưởng sẽ thấy anh sợ hãi, ai ngờ đối phương bình thần như không. Như thể anh chang he bận tâm đến nhà họ Vân. "Mày nghĩ kỹ đi, chuyện hôm nay mà để Tam Gia biết ... " Hân còn định dọa, nhưng thấy Diệp Sở giơ tay lên thì sợ quá co cố rụt lại. "Cậu em ơi, có gi từ từ nói, từ từ nói, đừng làm căng." Vương Thiên Báo mặt dày cười nịnh, thái độ quay ngoắt 180 độ. Hết cách rồi, hần thật sự không muốn ăn đòn. Hần nhìn ra rõi, Diệp Sở là kiểu đầu nóng, chọc vào chỉ có bị phang. Diệp Sở nhạt giọng hỏi: "Bạn tôi nợ các anh bao nhiêu?' Vương Thiên Báo vội nói: "Tiền gốc năm trăm nghìn tệ, cộng lãi vào thì cỡ một triệu. Nhưng nế mặt cậu em, lãi khỏi, trả gốc là được." "Anh nôi kiểu gi vậy?" Mát Diệp Sở trừng lên. "Bạn tôi đãu phải hạng thất tin. Đã vay thì phải trả cá lãi." Câu này vừa thốt ra, đừng nói Vương Thiên Báo, ngay cá Trương Diệu Xuãn cũng trố mắt. Giúp kiểu gi kỳ cục vậy? "Được được, nghe theo cậu em hết." Vương Thiên Báo gật lia lịa, tuy không hiều Diệp Sở định làm gì, nhưng tiền thì ai chẽ nhiều. Diệp Sở lại hỏi: 'Nghe nôi anh cho vay nặng lãi. Dạo này tôi kẹt tiền, muốn mượn anh ít tiền tiêu, được chứ?"