"Cậu ... " Khương Hải Vân bỗng nghẹn lại, suýt không thở nổi.
Trần Mỹ Tĩnh chanh chua nói: "Ôi chao, thẳng Hai ạ, cậu con rể cũ của cậu cũng ra trò ghê. Mới ly hôn được mấy hôm mà đã quên sạch bố vợ rồi."
Khương Quân Long đón lời: "Mẹ, bây giờ người ta dựa hơi tiểu thư Hoàng Phủ, còn coi nhà họ Khương ra gì nữa?"
Hắn liếc Diệp Sở với vẻ trêu tức: "Ồ kìa, Diệp Sở, hôm nay sao tiểu thư Hoàng Phủ không đi cùng anh? Chẳng lẽ đá anh rồi?"
"Tôi nghe thiếu gia Kiệt nói nhà họ Hoàng Phủ đang sắp xếp cho cô ấy không ít mối, chắc về gặp mặt người ta rồi. Anh không đuổi theo ngay đi, may ra còn níu kéo lại được."
"Quân Long, đừng nói đùa." Trần Mỹ Tĩnh khịt mũi. "Một thằng ở rể từng ly hôn như hắn, e là cổng nhà họ Hoàng Phủ còn chẳng bước nổi."
Diệp Sở cười lạnh trong lòng: một lũ chẳng biết họa sắp rơi xuống đầu.
"Thằng Hai, đừng sợ." Khương Hải Phong lại hò hét: "Tiểu thư Hoàng Phủ đã thất thế, sớm muộn cũng về Kim Lăng lấy chồng. Hôm nay cậu cứ dạy dỗ thằng nhóc này một trận cho ra hồn, cho hắn biết lợi hại của bố vợ cũ là thế nào."
Vốn đã tức tối, bị khích thêm, Khương Hải Vân nào chịu nổi: "Đồ vô dụng, mày muốn lật trời à? Xem hôm nay tao có dạy mày nên người không!'
Ông ta vừa giơ tay định tát Diệp Sở, Diệp Sở cũng không nhún nhường, nắm cổ tay ông ta siết khẽ, Khương Hải Vân đau đến kêu oai oái.
"Đồ vô dụng, mau buông tao ra!"
Diệp Sở thả tay, lạnh giọng: "Chú à, có tuổi rồi thì đừng bốc đồng mà ra tay, lỡ chấn thương chỗ nào thì khổ."
"Cậu ... " Khương Hải Vân tức điên.
Lâm Hào lập tức bước ra: "Đồ hỗn xược, dám ra tay với chú Khương. Xem tao không dạy mày một bài học!"
Hắn vừa định động thủ thì một bóng dáng yêu kiều lao tới chặn lại.
"Công tử Lâm, khỏi phiền anh. Để tôi xử lý."
"Quân Dao, thang này quá coi trời bằng vung. Để tôi làm thì hơn."
"Không cần, tôi giải quyết được."
Khương Quân Dao khẽ lắc đầu, rồi nhìn sang Diệp Sở, giọng lạnh: "Xem ra lời khuyên lần trước toi noi với anh, anh chẳng nghe lot chữ nao. An noi cư xử vẫn nóng nảy xốc nổi như thế. Cứ vậy mãi, sớm muộn gì cũng tự hại mình."
Diệp Sở bực bội. Ban đầu anh còn định giúp cô giải cổ độc, ai dè vừa gặp đã bị thái độ này dội gáo nước lạnh.
'Tôi làm việc có chừng mực. Không cần Giang tiểu thư bận tâm."
Hàn Mộng Quyên nhìn mà thở dài. Bà vốn định đợi thêm ít bữa rồi vun vào cho hai đứa, giờ thì khỏi trông mong.
Khương Hải Vân lên tiếng: "Quân Dao, đã là đồ vô dụng không biết điều thì kệ hắn. Để công tử Lâm cho hắn nếm mùi, hắn sẽ biết tay ngay."
Khương Quân Dao không đáp, có vẻ cũng có ý đó.
Lâm Hào làm bộ rộng lượng: "Thằng nhóc, nể mặt Quân Dao, chỉ cần mày xin lỗi, chuyện này bỏ qua."
Hàn Mộng Quyên khẽ kéo áo Diệp Sở, nhỏ giọng: "Tiểu Sở, người này không dễ chọc. Tránh voi chẳng xấu mặt nào, thôi xin lỗi một câu đi."
Sợ Diệp Sở nóng, bà còn thì thầm thân phận của Lâm Hào, với chuyện hắn đã chạy chọt cứu cha con Khương Quân Long ra ngoài.
Nghe xong, Diệp Sở hơi ngạc nhiên: rõ ràng là mình giúp, liên quan gì đến hắn? Nhưng lười giải thích, nói ra nhà họ Khương cũng chẳng tin.
"Mẹ yên tâm, sẽ không sao đâu." Diệp Sở trấn an, rồi nhìn Lâm Hào, giơ ngón giữa: "Loại mặt dày không biết xấu hổ, nhận vơ công lao người khác như mày mà cũng đòi tao xin lỗi à?"
Sắc mặt Lâm Hào trầm xuống: "Đã không biết điều thì đừng trách tao không nể mặt."
Không khí căng như dây đàn thì một giọng nói bỗng vang lên:
"Ai dám động vào người đàn ông của tôi?"
Mọi người nhìn lại, chỉ thấy một cô gái dáng cao, dung nhan tuyệt mỹ, bước chân uyển chuyển đi tới.
"Tiểu thư Hoang Phủ." Mặt mũi đám người nhà họ Khương biến sắc.
Hoàng Phủ Thi Nguyệt đến bên Diệp Sở, thản nhiên nắm lấy tay anh, lạnh lùng nhìn Lâm Hào: "Là anh, bắt nạt người đàn ông của tôi à?"