Chương 34 Đúng là lâu thật

Kim Phát
Nguồn: metruyenhot.me
Thấy ánh mắt Tiền Hân đầy về trêu chọc, Diệp Sớ hơi nheo mắt, thán nhiên nói: 'Tạm thời chưa có công việc." Tiền Hân gia vờ ngạc nhiên: "Không thế nào? Quan Dao là thiên chi kieu nữ nổi tiếng ở Giang Đô đay. Anh là chồng cô ấy mà ngay ca việc lam cũng không có à? Chầng lẽ còn bắt Quân Dao nuôi anh? Anh bạn, không phải tôi noi chử, đàn ông phái có trách nhiệm, sao lại để phụ nữ nuôi?" Nghe cái giọng mia mai châm chọc ấy, Diệp Sở bực mình ra mặt, không kiêng nế đáp lại: "Liên quan quái gì đến anh?" Mặt Tiền Hân khựng lại. Khương Hải Vân bên cạnh quát lớn: "Đồ hồn xược, ăn nói kiểu gì thế?" Hàn Mộng Quyên chỉ mim cười nhìn, không lên tiếng. Không biết mình là ai, vừa đến đã chọc ngoay con rế bà. Nếu không nế mặt Khương Quân Dao, bà đã nối trận lôi đình rồi. Diệp Sở bĩu môi: "Tôi có nói sai đầu. Hắn là người ngoài, lãy tư cách gi ma xen vào chuyện cua tôi?" Khương Hải Vân quát: "Chau Tiền nói đúng đay. Đan ông như cậu ma còn để Quân Dao nuôi, không thấy ngượng à? Nói cho vài câu đã khó chịu rồi sao?" Tiền Hân cười hì hì: “Chú Khương, xin lỗi, cháu chỉ muốn nhắc nhở anh bạn này một chut thôi. Dù sao là chồng của Quân Dao thì không thể làm mất mặt Quân Dao và nhà họ Khương. Không ngờ lại thành ra thế này ... haizz." Nói đến đây gã khẽ thở dài. Khương Hải Vân có phần khó xử; nghĩ đến cô con gái xuất sắc của mình lại lấy phải một kẻ bất tài võ dụng, trong lòng ông bức bối không chịu được. "Châu à, thng này đúng là vô tích sự, có đỡ kiểu gì cũng chắng nên thân, sao so được với cháu." Ông thở dài não nề, đúng lúc ấy, Khương Quản Dao bước vào từ ngoài biệt thự. Mắt Tiền Hần sáng rỡ, lập tức đón ra: "Quân Dao, lâu rồi không gặp." Ánh mắt Khương Quân Dao thoáng ngạc nhiên, khể gật đầu: "Đúng là lâu thật. Nghe nói cậu đi du học nước ngoài, cậu về khi nào vậy?" "Vừa mới về thôi. Nghe tin Quan Dao tỉnh lại là tôi qua ngay." Tiền Hân cười nói: "Quân Dao, tôi đã đặt bàn ở Giang Hoài Các rồi, đi thôi, lâu ngày không gặp, qua đó hàn huyên." Khương Quân Dao hơi cau mày, vừa định từ chối thì Khương Hải Văn đã nói trước: "Quần Dao, cháu Tiền sáng nay mới tới Giang Đô, chiều lập tức qua nha tham con, người ta đe tam đen con lam, con đừng phụ tam lòng tot cua người ta." Thấy Khương Quân Dao còn muốn từ chối, Tiền Hân nói tiếp: "Quân Dao, nghe chủ nói dạo này cậu đang bận bàn hợp tác với nhà họ Hoang Phủ. Lát nữa nói tôi nghe tình hình, biết đâu tôi giúp được." Mắt Khương Hải Văn sáng lên: "Quân Dao, cháu Tiền đã có thiện ý như vậy, con đừng từ chối nữa." Khương Quân Dao khô mà từ chối thêm, khẽ gật đầu rồi lên lầu thay đồ. Khương Hải Vân quay sang Diệp Sở: "Cậu khỏi đi, ở nhà đi." Ông thừa biết tâm tư của Tiền Hân, nên dĩ nhiên không muốn Diệp Sở đi theo vướng víu. "Tiếu Sở sao lại không được đi?" Hàn Mộng Quyên không hài lòng ra mặt. "Tiểu Sớ, đừng để ý ông ta, đi thay đồ đi." Khương Hái Vân sa sm mặt: "Chúng ta đi bản chuyện làm an, thang nhớc này chắng hiểu gì, theo chỉ tố vướng chân." Hàn Mộng Quyên vừa định phản bác thì Tiền Hân bỗng lên tiếng: "Chú, không sao đâu, cứ để anh bạn này đi cùng đi." Trong đáy mắt gã thoáng hiện ý cười nham hiểm: Diệp Sở mà không đi, lát nữa biết lấy gì ra mà khoe mẽ rồi vả mặt đây? "Được, vậy nghe châu vậy." Thái độ Khương Hái Vân đồi ngay, quay sang quát Diệp Sớ: "Còn đứng ngây ra đo làm gi? Mau đi thay đồ!"