Chương 358 Yên tâm

Kim Phát
Nguồn: metruyenhot.me
"Yên tâm, anh sẽ rất dịu dàng." Giọng Diệp Sở trầm ấm, đầy sức quyến rũ. Vân Băng Uyển khẽ ừ, nhẹ nhàng khép đôi mắt đẹp. Tuy không phải lần đầu, nhưng lần trước vì trúng độc nên gần như chẳng có cảm giác. Ít nhất Vân Băng Uyển thì chẳng cảm nhận được gì, sau đó chỉ thấy hơi đau. Thấy Vân Băng Uyển cau đôi mày liễu, biết cô đang căng thắng, Diệp Sở chủ động bắt chuyện để đánh lạc hướng cô. "À đúng rồi, Băng Uyển, lần trước vì sao em phải lấy bằng được cái báu vật truyền gia của nhà họ Lý? Thứ đó có tác dụng gì không?" Anh luôn tò mò về chuyện này. Để lấy được chiếc nhẫn trông thì rất bình thường ấy, cô còn phải đem cả thân mình ra đánh đổi. Vân Băng Uyển không đáp mà hỏi ngược: "Gần đây ở khu Nam Thành Giang Đô vừa xuất hiện một cổ mộ, anh có biết chuyện này không?" Diệp Sở khẽ gật đầu: "Anh có nghe qua. Chẳng lẽ hai chuyện có liên quan?" Vân Băng Uyển cắn chặt môi đỏ, tay vô thức nắm chặt ga giường, vài giây sau khẽ gật: "Đúng là có liên quan. Người ta đồn chiếc nhẫn ấy chính là chìa khóa mở cổ mộ." Trong lòng Diệp Sở khẽ động: "Nghe em nói thì cổ mộ kia xem ra không hề đơn giản." Vân Băng Uyển gật đầu lia lịa: "Nghe nói đó là phần mộ của Vương Quảng Lăng." "Vương Quảng Lăng?" Diệp Sở ngạc nhiên: "Đó là ai vậy?" Anh đọc sách không nhiều nên mấy nhân vật lịch sử anh không rõ. Vân Băng Uyển giải thích: "Vương Quảng Lăng là một vương gia thời Thiên Hán. Theo cổ tịch, ông ta là một võ giả cực kỳ cường đại." "Không chỉ thiên bẩm sức mạnh, còn có thể tay không xé hổ, bẻ cổ báo, mà còn tinh thông thuật vu cổ; thực lực mạnh khủng khiếp." "Sau cùng vì dùng vu cổ mưu hại hoàng đế đương thời nên bị tru diệt. Dù vậy, đã là thân vương thì vẫn được an táng rất hậu." "Theo dã sử, tất cả đồ sưu tập cả đời của ông đều được chôn trong mộ, có nhiều thứ vô cùng quý giá." Diệp Sở chợt vỡ lẽ: không lạ gì người ta nhằm vào cổ mộ ấy. Anh ngồi nhổm dậy, đôi tay nâng đỡ bờ mông cô, tò mò hỏi: "À mà, em cũng là đệ tử Nga Mi, sao ban ngày người của Nga Mi lại không ra tay giúp em?" Vân Băng Uyển vòng đôi tay ngọc ôm cổ Diệp Sở, đôi chân quấn chặt, ghé môi sát tai anh, hơi cau mày nói: "Bởi ... bởi em chỉ là đệ tử ký danh của Nga Mi. Với lại em vào Nga Mi cũng là một cuộc trao đổi giữa nhà họ Long và Nga Mi, họ đương nhiên chẳng có lý do gì để giúp em." "Trao đổi?" Diệp Sở càng tò mò: "Cụ thể là thế nào?" Vân Băng Uyển lau giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, giải thích: "Anh cũng biết, em mang Cửu Âm Sát Thể, từ nhỏ trong người đã ngập tràn âm sát chi khí." "Nếu không xử lý thì có thể nguy tới tính mạng. Nhà họ Long muốn giúp em hóa giải sát khí nên để người của Nga Mi thu nhận em làm đệ tử." "Lấy lợi ích trao đổi để Nga Mi ra tay, giúp trấn áp sát khí trong người em." Diệp Sở gật gù: thảo nào người của Nga Mi không ra tay. Chợt nghĩ ra điều gì đó, anh hơi khó hiểu: "Không đúng, muốn Nga Mi ra tay chắc phải trả cái giá không nhỏ." "Xét cách họ đối xử với em bây giờ, họ chẳng có lý gì phải đánh đổi nhiều như vậy." Vân Băng Uyển nhíu mày, chuyện này em chưa nghĩ kỹ, ngẫm một lúc rồi nói: "Chắc là để sau này khi em trưởng thành, có thể đổi lấy nhiều lợi ích hơn chăng?" Diệp Sở cau mày trầm ngâm, có vẻ cũng chỉ còn khả năng ấy.