Chương 364 Chẳng lẽ máu ít quá?

Kim Phát
Nguồn: metruyenhot.me
Tấm giấy da cừu tỏa ánh xanh nhạt, những phù văn trên mặt giấy cũng theo đó chớp lóe, sáng rực kỳ dị, thần bí vô cùng. Diệp Sở mừng rỡ, dồn hết tâm trí dõi theo biến hóa của tờ giấy. Thời gian trôi đi, ánh sáng trên giấy da cừu càng lúc càng rực rỡ. Đến khi rực đến cực điểm thì ... .. chợt tắt phụt. Giấy da cừu lại trở về tĩnh lặng, như thể chưa từng có gì xảy ra. Diệp Sở đơ mặt. Y như kiểu vừa cởi quần ra thì bạn gái bảo: "Hôm nay tới tháng rồi." Đùa à? "Chẳng lẽ máu ít quá?" Diệp Sở thầm đoán, lại cẳn rách đầu ngón tay, nhỏ máu tươi lên tờ giấy. Lần này anh nhỏ rất nhiều máu. Giấy da cừu lại tỏa ánh xanh nhạt, Diệp Sở lại háo hức chờ đợi. Nhưng ngoài việc ánh sáng kéo dài lâu hơn một chút thì chẳng có gì xảy ra cả. "Mẹ nó chứ, cái quái gì thế?" Diệp Sở chửi thầm, đồng thời cằn rách cả mười đầu ngón, để máu nhỏ không ngừng lên giấy. Ánh sáng lần này càng rực rỡ; không chỉ thế, những phù văn huyền ảo cũng khẽ nhấp nháy, mơ hồ còn vằng ra tiếng long ngâm. Mắt Diệp Sở sáng lên: lần này mới chuẩn! "Tiếng rồng gầm ... chẳng lẽ đây không phải giấy da cừu bình thường?" Diệp Sở kinh ngạc. Đúng lúc anh tràn trề mong đợi, giấy da cừu bừng sáng một hồi rồi lại tối đi. "Vãi thật, giỡn mặt tao hả?" Diệp Sở bật lời thô tục, bực bội nhét tờ giấy vào cái đỉnh nhỏ. Anh vừa định ngồi xuống tu luyện thì cái đỉnh nhỏ trong khí hải bỗng phát sinh biến hóa. Diệp Sở vội quan sát: giấy da cừu vừa tiến vào cái đỉnh nhỏ, miệng đỉnh đã phun ra luồng ánh xanh rực rỡ. Cùng lúc đó, tiếng long ngâm từng hồi vang rền khấp khí hải. Hoa văn rồng màu xanh trên cái đỉnh nhỏ cộng hưởng, cũng khẽ lóe sáng; một tiếng rồng ngâm còn vang dội hơn bật lên. Khí Oán Long bị kích thích, lập tức quậy tung khí hải, cuồn cuộn lật nhào. Chân khí vốn yên ổn bị khuấy cho dâng trào như sóng dữ; oán khí vô tận tỏa ra, hòa cùng chân khí, trong chớp mắt đã quét khắp toàn thân. Mặt Diệp Sở tái mét ngay lập tức, anh ôm bụng lăn lộn trên đất vì đau đớn, miệng gầm gừ từng chập. Lần này Khí Oán Long còn bạo động hơn tất cả những lần trước; nỗi đau ấy đến cả anh cũng khó bề chịu nổi. Anh vội vận công áp chế Khí Oán Long trong người, đồng thời quan sát khí hải xem tiếp theo sẽ xảy ra gì. Luồng ánh xanh rực rỡ phun vọt ra, phía trên hóa thành một người đàn ông mặc áo xanh. Dung mạo người đó hơi mờ, nhìn chẳng rõ. Chỉ thấy người ấy vào thế, liên tiếp vung quyền; mỗi quyền tung ra là kèm tiếng long ngâm, đồng thời một con rồng xanh lao ra theo thế quyền. Dẫu chỉ là ảo ảnh, Diệp Sở vẫn tim đập chân run. Mỗi cú quyền như có thể phá núi xé đá, khí thế khủng bố. Người đàn ông chỉ đánh ba chiêu rồi lại làm lại từ đầu, cứ thế lặp đi lặp lại. Diệp Sở không dám chần chừ, tập trung toàn bộ tinh thần học theo bộ quyền. Ban đầu động tác cực kỳ vụng về. Nhưng vung vài lượt, anh dần ngộ được một số yếu quyết. Đến lần thứ mười, trong phòng vang lên tiếng long ngâm lờ mờ, đồng thời một bóng rồng mờ ảo cũng hiện ra. Song chỉ lóe lên trong chớp mắt rồi tan biến ngay. Diệp Sở thở hồng hộc; chỉ khoảnh khắc ấy đã ngốn quá nửa chân khí trong người anh. Anh vội lấy ra một viên đan dược hồi phục rồi nuốt, rồi tiếp tục học. Lần này, anh không vận chân khí nữa, chỉ thuần túy bắt chước động tác. Thế là luyện liền mấy ngày trời. Trong lúc Diệp Sở luyện quyền, chuyện của nhà họ Long lan khắp Giang Đô như cơn lốc. Cái tên Diệp đại sư cũng theo đó vang dội khẩp Giang Đô. Ai nấy chấn động: Giang Đô nhỏ bé vậy mà lại xuất hiện một vị Võ Tôn. Thật khó tin. Các gia tộc lớn đều tò mò về thân phận vị Diệp đại sư ấy, chạy khắp nơi hỏi thăm để tìm cách kết giao. Kết quả phát hiện, từ khi rời nhà họ Long, Diệp đại sư như bốc hơi luôn, chẳng lần ra được chút tung tích nào. Cuối cùng đành bỏ cuộc. ...