Có người muốn thông qua Vân Băng Uyen để dò hỏi tin tức về vị Diệp đại sư đó.
Nhưng bất kể là ai, Vân Băng Uyển cũng chỉ gật đầu đáp lễ, giữ một khoảng cách đủ xa
Song vài kẻ mặt dày vẫn bám riết không buông, lải nhải vây quanh cô.
Trong số đó có cả Diệp Dật Thần.
'Cô Vân, năm đó tôi còn trẻ dại, đã phạm sai lầm lớn, những năm qua luôn day dứt hổ thẹn. Khi nào rảnh, tôi mời cô dùng bữa được không? Tôi muốn đích thân tạ lỗi với cô." Diệp Dật Thần tỏ ra chân thành.
"Không cần." Vân Băng Uyn khó chịu xua tay: "Cơm của anh, tôi không dam ăn đâu."
Diệp Dật Thần hơi ngượng: "Cô Vân yên tâm, lần này tôi thật lòng xin lỗi cô."
Vài người xung quanh thì thầm to nhỏ.
"Cậu ấm nhà họ Diệp đúng là đứa si tình, ba năm rồi còn chưa quên cô Vân."
"Hề hề, cũng phải thôi, cô Vân đẹp thế cơ mà."
'Chỉ tiếc là nhà họ Vân đời nào chịu để mắt tới một kẻ hèn hạ chuyên bỏ thuốc chứ."
Có kẻ nhếch môi cười lạnh, nhìn Diệp Dật Thần với ánh mắt tràn ngập khinh bỉ.
Chuyện năm xưa, nhà họ Diệp tuy lôi Diệp Sở ra chịu tội thay, nhưng sự thật vẫn có không ít người biết.
"À đúng rồi, các cậu có nghe chuyện vừa xảy ra ở cổng không?"
'Nghe rồi. Nghe nói cậu con riêng nhà họ Diệp lợi hại lắm, không chỉ quen lão gia nhà họ Vương mà còn thân như bạn chí cốt với hội chủ Hội Bạch Lang."
"Chưa hết, còn có dây mơ rễ má với đại tiểu thư nhà họ Gia Cát ở Kim Lăng nữa cơ."
"Thế chẳng phải là con cưng của trời sao? Nhà họ Diệp mà biết chắc hối hận đến chết.
Đám người nhà họ Diệp ở một góc đại sảnh nghe những lời ban tán xung quanh thì mặt mũi cực kỳ khó coi.
Diệp Thiên Trì sa sầm mặt: "Anh cả, anh phải quản thằng Dật Thần cho nghiêm đi, cứ thế này thì sớm muộn gì thể diện nhà họ Diệp cũng bị nó làm mất sạch."
Diệp Thiên Thành tuy mặt mày khó coi, nhưng lại để tâm hơn đến chuyện của Diệp Sở.
Nếu những lời đồn kia là thật, thì giờ Diệp Sở quả là không tầm thường.
Đang lúc ông ta còn bán tín bán nghi, chợt nghe bên tai vang lên tiếng kêu kinh hãi.
"Nhìn kìa, chẳng phải con riêng nhà họ Diệp sao? Chẳng lẽ hắn cũng muốn qua bắt chuyện với cô Vân?"
"Chắc không đâu? Tôi thấy hắn là đi tìm cái tên Diệp Dật Thần kia thì đúng hơn, dù gì năm đó vào tù hoàn toàn là vì hắn ta."
Chốc lát, phần lớn người trong hội trường đều ngoái nhìn.
Khương Quân Long khinh khỉnh: "Thang họ Diệp này đúng là không biết đủ, có tiểu thư Hoàng Phủ roi con muốn lang nhang tứ phía."
Miệng nói vậy, nhưng trong mắt hắn lại tràn đầy ghen tị.
"Một kẻ từng đi cải tạo như hắn thì nhân phẩm có ra gì." Trần Mỹ Tĩnh cười lạnh: "Cô Vân là người được vị Diệp đại sư ưu ái đấy, sao có thể để ý đến hắn. Chúng ta cứ chờ xem trò hay đi."
Khương Quân Lan lặng lẽ ôm trán, hoàn toàn không biết nên nói gì.
Diệp Dật Thần cũng chú ý thấy Diệp Sở đến, sắc mặt khó coi: "Anh đến làm gì?"
Diệp Sở cười lạnh: "Một kẻ hèn ha chuyên bỏ thuốc như cau cũng đen được, sao tôi lại không?"
"Anh ... " Diệp Dật Thần tức đien, roi lại cười lanh: "Hừ, Diep So, đừng tưởng gio lam được chút tiếng tăm là có thể vênh váo."
"Nói cho anh biết, giỏi đến mấy cũng không che nổi vết nhơ từng đi cải tạo của anh, hơn nữa anh còn là thằng con rể vô dụng bị đuổi thầng cổ ra khỏi nhà."
"Cô Vân cao quý thế nào, e đến liếc anh một cái còn chắng thèm. Tôi khuyên anh biến cho nhanh, đừng tự rước lấy nhục."
"Hừm, the a." Diep Sở mim cuoi nhat, sải buoc đen truoc mặt Van Bang Uyen, đưa tay ra, cười nói: "Cô Vân, làm quen nhé?"
Đúng lúc mọi người tưởng Vân Bang Uyen se từ choi như trước, thì cô lại thay đổi hần thái độ lạnh lùng.
Chỉ thấy cô không hề do dự đưa bàn tay ngọc ra, trên gương mặt lạnh mà tuyệt mỹ ấy nở một nụ cười khiến người ta động lòng.
"Được chứ."