Chương 381 Ánh mắt

Kim Phát
Nguồn: metruyenhot.me
Ví như người có thể chất đặc biệt, chết rồi thể linh hồn vẫn có thể lưu lại; Hoặc những ai chết trong hoàn cảnh đặc biệt, linh hồn cũng có khả năng ở lại. Chỉ là không rõ bé gái trước mắt thuộc loại nào. Diệp Sở khẽ cười lạnh. Bảo sao Trương đại sư ung dung như thế, thì ra còn giấu một nước này. "Chị Thi Nguyệt, mọi người cứ chờ bên này, em qua đó xem." Anh sải bước đi tới. Hoàng Phủ Thi Nguyệt định theo, nhưng bị Lý Thục Anh kéo lại - bà đâu muốn con gái mình mạo hiểm. Diệp Sở bám theo bé gái đến một điểm đào bới, dùng thần thức quan sát kỹ. Bé gái vòng quanh tốp công nhân lượn mấy vòng, thỉnh thoảng làm mặt quỷ dọa người, có vẻ muốn dọa người. Chỉ tiếc người thường hoàn toàn chẳng nhìn thấy bé. Một lúc sau, có lẽ thấy chán, bé bỏ cuộc, khoanh hai cánh tay mũm mĩm, lơ lửng chờ bên cạnh. Chẳng bao lâu, công nhân đã moi được thứ dưới đất lên. Đó là một thanh đoản kiếm, nhuốm đầy máu đen sì, tỏa ra sát khí dữ tợn khiến người ta rùng mình. Đúng lúc đám công nhân còn đang mừng rỡ, bé gái há miệng hút một cái, nuốt gọn thanh đoản kiếm vào bụng. Khuôn mặt phúng phính liền hiện vẻ chê bai, như thể thấy không ngon lành gì. Vài công nhân ngơ ngác nhìn nhau, mắt đầy hoang mang. Bé gái lại bay tới những điểm đào khác, lặp lại chiêu cũ, nuốt nốt mấy món hung khí còn lại. Xong xuôi, bé lao thẳng về phía Trương đại sư; vừa tới gần liền hóa thành một làn khói xanh chui vào chiếc nhẫn đen ở ngón cái tay trái của hắn. Thấy Diệp Sở quay lại, Hoàng Phủ Thi Nguyệt vội hỏi: "Thế nào? Đã đào ra thứ em nói chưa?" Diệp Sở lắc đầu. Hoàng Phủ Kiệt liền cười nhạo: "Ha ha, Hoàng Phủ Thi Nguyệt, tôi đã bảo thằng nhóc này chỉ biết ba hoa, chị không tin." Hoàng Phủ Thi Nguyệt hơi chau mày. Đúng lúc ấy, một nhóm công nhân tới báo cáo, kể rõ chuyện kỳ quái vừa rồi. Ánh mắt của Hoàng Phủ Thi Nguyệt chợt sắc lạnh, nhìn thẳng vào Trương đại sư - khỏi cần nghĩ cũng biết là hắn đang giở trò. Hoàng Phủ Kiệt quát: "Một lũ vô dụng! Không đào ra thì là không đào ra, bớt bịa chuyện đi. Có tin bổn thiếu gia cho chúng mày biết tay không!" Đám công nhân sợ xanh mặt, không dám hé răng. "Hoàng Phủ Kiệt, cậu…" - lông mày của Hoàng Phủ Thi Nguyệt dựng ngược. Hoàng Phủ Kiệt cắt lời: "Bớt lắm lời. Giờ không đào ra được gì, đủ chứng minh thằng nhóc này ba hoa. Dám nghi Trương đại sư, đến lúc phải trả giá rồi." Hắn quay sang hỏi Trương đại sư, giọng cung kính: "Đại sư muốn xử lý thằng nhóc này thế nào ạ?" Trương đại sư nhìn Diệp Sở cười lạnh: "Tiểu bối, chỉ cần cậu quỳ xuống dập đầu xin lỗi, lão phu có lẽ sẽ cân nhắc tha cho cậu." Hoàng Phủ Thi Nguyệt thoáng căng thẳng, trong mắt hiện rõ lo lắng. Diệp Sở mỉm cười nhạt: "Nếu tôi không làm thì sao?" Sắc mặt Trương đại sư bỗng u tối: "Thì lão phu sẽ bẻ gãy tứ chi của cậu, rồi cắt luôn lưỡi, để sau này cậu khỏi ba hoa." Hoàng Phủ Kiệt phá lên cười: "Ý này hay đấy. Loại thích chém gió phải trị như vậy." Hoàng Phủ Kiếm và Hoàng Phủ Dương cũng gật đầu. Khóe môi Diệp Sở nhếch lên, giọng đầy vẻ trêu chọc: "Tôi nói chứ, các người có phải mừng sớm quá rồi không?"