Chương 417 Con súc sinh

Kim Phát
Nguồn: metruyenhot.me
Diệp Sở thầm cau mày: với thực lực của người đàn ông khôi ngô kia mà chỉ xếp thứ mười trên Án Bảng ư? Có vẻ Án Bảng này không hề đơn giản. Vương Tam Thông lấy ra một cuộn Ngọc Giản sứt mẻ, đưa cho Diệp Sở: "Thần y Diệp, cũng không biết thứ này còn tác dụng gì khác không. Tôi giao nó cho câu, chỉ cầu cậu vì Lão Khang mà báo thù." "Được." Diệp Sở nhận lấy Ngọc Giản, tiếp tục ẩn mình xem trận, định ngồi ngoài cho bọn họ tự đấu rồi hưởng lợi. Trong thung lũng, giao chiến càng lúc càng dữ dội. Nhưng dẫu bốn người liên thủ, vẫn không phải đối thủ của con khỉ lông vàng. "Con súc sinh này mạnh thật. Chư vị, đừng nương tay nữa, giải quyết cho nhanh, bằng không chỉ có nước rút lui." người đàn ông khôi ngô gầm to, nói rồi liền dấy động khí huyết, cơ bắp toàn thân cuồn cuộn, gân xanh nổi hằn. Gã tựa như thi triển bí pháp nào đó, một luồng lực khí huyết mênh mông bùng nổ. "Giết!" Gã vung nắm đấm sắt, nện mạnh vào con khỉ lông vàng. Bộp! Con khỉ bị chấn lui chốc lát, ba người còn lại thấy vậy cũng đồng loạt tung tuyệt chiêu. Lão già mũi diều hâu kết ấn, bàn tay khô quắt lóe hồ quang vàng, thân hình như quỷ mị biến mất. Khi hiện ra đã ở ngay trước con khỉ lông vàng, một chưởng ập tới. Khỉ lông vàng như bị điện giật, toàn thân run bắn. "Nghiệt chướng, chịu chết!" Tăng nhân tuấn tú quát giận, trên tay bỗng xuất hiện một cây thiền trượng đen tuyền, vung mạnh. Thiền trượng xé không khí, nện bốp lên đầu con khỉ, khiến nó lảo đảo, mắt hoa lên. Đạo cô xinh đẹp chớp thời cơ, trường kiếm trong tay lóe sáng như điện, đâm thẳng vào tim nó. Đối phương cảm thấy uy hiếp, bèn bùng nổ kim quang chói lòa, thân thể phóng to, hóa thành một kim viên cao chừng bốn, năm mét. Phụt! Trường kiếm đâm vào thân kim viên, song vì nó bất ngờ to lớn, mũi kiếm không kịp xuyên tim. Sắc mặt đạo cô chợt biến, định rút kiếm, lùi lại, nhưng bị một bàn tay lông lá to lớn chụp trúng. Thấy cảnh này, ba kẻ còn lại vội vã lùi nhanh. Gầm! Kim viên rống một tiếng, tựa như sấm dội. Cơn sóng khí bạo liệt thổi phần phật y phục đạo cô xinh đẹp. Khoảnh khắc kế tiếp, một nắm đấm khổng lồ từ trên giáng xuống. Mặt đạo cô tái hẳn, bấm kiếm quyết, trường kiếm bỗng bùng ra quang mang chói mắt, một luồng kiếm khí lẫm liệt quét rộng. Xoẹt một tiếng, máu tươi bắn tung; kim viên gầm đau, buông bàn tay ra. Đạo cô xinh đẹp vội lùi lại, hiểm hóc né được quả đấm sập xuống. Cảm thấy khí tức kim viên càng thêm bạo ngược, cô muốn rút lui, song kim viên đâu cho cơ hội. Nó há miệng gầm vang, sóng âm cuồng bạo quét tới, Hồng Liên Chân Nhân hộc máu, bị hất văng ra. Kim viên chớp thời cơ, đạp mạnh xuống đất, thân hình vọt cao, lao thẳng về phía cô. Bàn tay to như cối xay sắp úp xuống, đạo cô xinh đẹp hoảng hốt, mặt biến sắc. Cắn răng, cô rút nhanh một viên đan dược nuốt vào, chân khí trong người sôi trào. cô cắn đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên thân kiếm.