La Bối bất đắc dĩ trở về phòng,bạn nhỏ Phương Cảnh Châu vẫn đang ngoan ngoãn ngồi trên sô pha, nhìn thấy cô đi vào thì rất bình tĩnh nói: "Chị ơi chị có chìa khoá nhà em đúng không?Chị mở cửa cho em,em ngủ một mình cũng được."
Lúc này biểu tình của bé không giống một đứa trẻ mới bốn năm tuổi.
Nếu La Bối không biết thì không nói làm gì nhưng bây giờ cô đã biết rồi,dù là làm hàng xóm hay vẫn là chủ nhà thì cô cũng không thể để một đứa trẻ ở nhà một mình cả đêm.Nếu có chuyện xảy ra thì cô sẽ áy náy cả đời?
La Bối kiên nhẫn nói với bé: "Mẹ em muốn em ngủ ở nhà chị một buổi tối,em có đồng ý không?"
Phương Cảnh Châu cúi đầu xoắn tay "Chính chị muốn em ngủ ở đây đúng không?"
La Bối: "............"
Bé như vậy mà năng lực nhận biết và lý giải lại không hề nhỏ nha.
"Nói như vậy cũng đúng,trẻ con ở nhà một mình rất nguy hiểm.Tuy nhà chị rất an toàn, nhưng trị an thôn Thành Trung vẫn kém hơn so với ở chung cư, hôm nay mẹ em có việc không về được,em ngủ tạm ở nhà chị một buổi tối nhé?"
Phương Cảnh Châu ngẩng đầu nhìn cô một lát sau đó gật đầu.
Bé muốn nói bé ở nhà buổi tối một mình rất nhiều lần rồi nhưng nghe chị gái chủ nhà nói vậy,không biết vì sao,bé lại không muốn tiếp tục cự tuyệt nữa.
Trong nhà La Bối không có quần áo trẻ con vì vậy cô đành phải lấy áo ngủ của mình cho bé mặc.Người bé không cao,mặc áo ngủ của cô có thể che cả cẳng chân.
Phương Cảnh Châu bị La Bối cởi sạch sẽ,bé đứng trong nhà tắm,người gầy tong teo nhưng làn da trắng nõn.Bây giờ bởi vì thẹn thùng mà lỗ tai đỏ ửng,bé nỗ lực che khuất bộ phận quan trọng,nhỏ giọng nói với La Bối: "Để em tự tắm."
La Bối lớn hơn Cảnh Châu gần hai mươi tuổi,cô không hề để ý nói: "Chị bằng tuổi mẹ em đấy mà chị là con gái còn không ngại thì em ngại cái gì."
Phương Cảnh Châu không biết nói gì nữa,nhưng người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, phản kháng không có hiệu quả, chỉ có thể để La Bối bôi dầu gội đầu lên tóc bé rồi mãnh liệt xoa.
Sau khi tắm rửa cho Phương Cảnh Châu thơm tho, La Bối bọc bé vào một cái khăn tắm rồi bế bé đặt trên sô pha.
Sô pha nhà La Bối không nhỏ cho nên một đứa bé như Phương Cảnh Châu ngủ cũng thoải mái.
La Bối lấy tay chọc vào mũi bé,nói đùa: "Tuy chị lớn hơn em hơn hai mươi tuổi nhưng cũng không thay đổi được việc chúng ta không cùng giới tính.Em lại không phải con chị cũng không phải em ruột chị nên chúng ta không thể cùng ngủ trên một cái giường được.Hôm nay em chịu khó ngủ trên sô pha vậy nhé."
Dù Phương Cảnh Châu có trưởng thành sớm đi chăng nữa thì cũng vẫn là một đứa bé.Bình thường bé rất ít cảm nhận được sự quan tâm từ người khác,bây giờ thấy La Bối đối với bé tốt như vậy,trong lòng bé cũng đối với cô thân cận hơn.
"Vâng."
La Bối đưa áo ngủ cho bé,tuổi Phương Cảnh Châu còn nhỏ,cô không yên tâm để bé một mình tắm rửa nhưng vẫn yên tâm để bé tự mặc quần áo.
Phương Cảnh Châu mặc quần áo rất nhanh sau đó chui vào ổ chăn ấm áp mà La Bối chuẩn bị.
La Bối nghĩ nghĩ lại hỏi: "Mẹ em ra ngoài lúc nào vậy?"
Phương Cảnh Châu không có khái niệm gì về thời gian.Bé cố gắng nhớ lại,dùng cách của mình để giải thích, "Khi còn mặt trời,không cần bật đèn."