Chương 18: Hận thù

Lâm Miên Miên
Nguồn: truyenfull.vision
Không thể trông mặt mà bắt hình dong,không thể dùng bát để đo độ sâu của biển. Tướng mạo và khí chất của anh ta cho người đối diện một loại cảm giác giàu có và tôn quý nhưng anh thật sự không có tiền. Tầng hầm có hai phòng đơn, trong đó một phòng cho Giang Tư Hàn thuê còn một phòng khác vẫn còn trống.Tầng hầm rất lạnh lẽo và ẩm ướt.Tiền thuê nhà ở thôn Thành Trung cũng không cao nên phần lớn mọi người đều vì sức khỏe mà thêm chút tiền để thuê phòng tốt hơn. Nếu anh đã muốn ở phòng rẻ nhất thì La Bối cũng trực tiếp dẫn anh tới tầng hầm.Tuy rằng đã lập xuân nhưng nhiệt độ vẫn không cao, mới vừa mở cửa phòng đã cảm thấy khí lạnh phả vào mặt. La Bối dẫn anh vào phòng.Tầng hầm tất nhiên không có ánh mặt trời nhưng cũng có một cái cửa sổ có thể thông gió: "Đây là phòng đơn, diện tích không lớn khoảng hai mươi mét vuông, có phòng bếp và phòng vệ sinh.Anh không cần lo lắng không có chỗ phơi quần áo,khi thời tiết tốt có thể phơi trên sân thượng." "Tiền điện,tiền nước thì tính như thế nào?" Anh quay đầu nhìn La Bối: "Còn tiền mạng thì sao, tôi nghe nói tiền mạng ở thôn Thành Trung là 50 tệ một tháng, phải không?" La Bối lại giới thiệu tỷ mỷ cho anh phí điện,nước, mạng và cả phí quản lý bất động sản. Nếu tính tất cả chi phí thì một tháng anh chỉ phải trả nhiều nhất là 700 tệ. Hiện tại giá hàng hoá tăng cao, giá nhà cũng theo đó tăng lên.Có thể thuê nhà ở thành phố mà tính tất cả các chi phí khác cũng không đến 700 tệ một tháng thì thật sự rất khó. "Được, tôi thuê phòng này, phòng này không có đồ gia dụng thì chỉ phải đặt cọc một tháng tiền nhà thôi, đúng không?" "Đúng." Tốc độ ký hợp đồng lần này đúng là nhanh vô cực.Từ khi nhìn thấy người đàn ông này đến khi ký xong hợp đồng không đến nửa giờ. Sau khi ký hợp đồng,anh nhờ La Bối giúp đỡ: "La tiểu thư,tôi có chuyện nhờ cô giúp.Hôm nay tôi sẽ vào ở luôn nhưng trong phòng chưa có thứ gì cả.Tôi phải đi mua giường, tủ quần áo,cả bàn,ghế nữa......" "Cô có thể đi với tôi đến cửa hàng đồ cũ chứ?" Anh rất lễ phép, cách nói năng cũng rất thoả đáng giống người làm ăn đang đàm phán vậy nhưng đấy là phải bỏ qua bộ quần áo lao động anh đang mặc và cái túi da cũ anh đang đeo. La Bối gật đầu: "Được chứ,ở đây toàn là người quen của tôi, nói không chừng còn có thể giảm giá một chút." Sau khi đi vào cửa hàng bán đồ cũ, La Bối mới chân chính hiểu được thế nào là tự vả mặt. Vốn dĩ cô cho rằng dựa vào thân phận người quen, có thể giúp anh trả giá.Nhưng cô không đoán được cô không cần mở miệng,anh cũng đã dùng tư duy logic và tài năng ăn nói của mình mà chỉ dùng 300 tệ có thể mua một cái giường một trương,một bộ bàn ghế để máy tính, tủ quần áo đơn, một cái bàn tròn nhỏ để ăn cơm và ba cái ghế nhỏ . Thật sự đầy đủ.