Chương 26: Kế hoạch

Lâm Miên Miên
Nguồn: truyenfull.vision
Chu Kiến Quốc và thím Trần từ chung cư đi ra.Trên đường trở về thôn Thành Trung,thím Trần không nói gì,bộ dáng trầm tư. "Thím ơi,thật ra Tôn đại sư cũng không phải tính chuyện gì cũng chuẩn, loại bói toán này cũng chỉ nghe một chút cho vui thôi, đừng để trong lòng làm gì." Chu Kiến Quốc đỡ bà,cẩn thận nói: "Cháu nghĩ có lẽ cũng không chính xác đâu,vận mệnh của một người chỉ có ông trời mới nhìn thấu,thím nói có đúng không?" Thím Trần phục hồi lại tinh thần nhưng lại lắc đầu: "Không phải đâu,thím thấy Tôn đại sư đúng là xem chuẩn đấy không thì làm sao từ ngày tháng năm sinh của con gái thím lại nhìn ra được nó đã sinh con trai chứ? Tiểu Chu,con gái thím mệnh khổ, cháu ngoại thím cũng mệnh khổ, sinh ra đã không có ba.Thím cũng nói thật lòng với cháu,thím biết con gái thím đối với đứa bé không tốt.Lần này thím đến đây cũng là muốn khuyên con bé đưa con trai về quê.Về sau hai vợ chồng thím lo cho cháu ngoại,như vậy thằng bé cũng được sống tốt hơn.Nhưng tình hình hiện tại thế này,quan hệ hai mẹ con không tốt là có nguyên nhân,được rồi, dù sao con gái thím cũng quyết tâm không trở về,vậy thì thím đưa cháu ngoại về quê vậy." Chu Kiến Quốc sợ hãi nói: "Thím quyết định rồi ạ?Thật ra tách hai mẹ con ra cũng không tốt với đứa bé mà.Hôm nay đáng lẽ cháu không nên đưa thím tới,bây giờ cháu thành đầu sỏ gây tội chia rẽ mẹ con người ta rồi." "Tiểu Chu,cháu cứ yên tâm đi, cháu không liên quan gì đến chuyện này cả,thím còn phải cảm ơn cháu nữa nếu không thím cũng không biết vấn đề ở chỗ nào."Thím Trần thở dài một hơi: "Haiz!!!Con cái đều là nợ, dù sao hai vợ chồng thím sắp về hưu rồi, ở nhà cũng không có việc gì,vậy thì dựa theo lời nói của đại sư,cẩn thận nuôi cháu ngoại." Chu Kiến Quốc khuyên bảo suốt trên đường về nhưng thím Trần đã hạ quyết tâm. Cuối cùng Chu Kiến Quốc không có biện pháp đành phải nói: "Nếu Trần Lan biết cháu đưa thím đi gặp Tôn đại sư, làm cho hai mẹ con họ phải chia lìa thì về sau bọn cháu còn không làm được hàng xóm ấy chứ.Cô ấy nhất định rất hận cháu." Thím Trần bảo đảm nhiều lần: "Tiểu Chu,cháu yên tâm đi,thím nhất định sẽ không nói việc này cho nó nghe.Cháu là một người tốt lại nhiệt tình.Lần này thím đưa cháu ngoại về quê,con gái thím ở lại đây nếu có gặp được chuyện gì, không phải đều nhờ hàng xóm các cháu sao? bà con xa không bằng láng giềng gần, đạo lý này thím hiểu." Chờ sau khi đến thôn Thành Trung,thím Trần lên lầu, Chu Kiến Quốc đi xuống tầng hầm. Anh vừa ngồi xuống còn chưa kịp uống một ngụm nước,đã thấy có người gõ cửa, mở cửa,thấy là La Bối, Chu Kiến Quốc cũng không thấy ngoài ý muốn. "Cô tới đúng lúc,thím Trần cho tôi ít hoa quả để cảm ơn,một mình tôi cũng không ăn hết." La Bối ngồi xuống, Chu Kiến Quốc gọt cam rất nhanh bày ở trước mặt cô. "Cô chờ xem, không đến một tuần,chuyện lớn trong lòng cô này sẽ được giải quyết." Chu Kiến Quốc tự tin nói. La Bối vừa ăn cam vừa hỏi: "Chuyện này là sao, tôi không đoán được anh dùng biện pháp nào đâu?" "Vậy thì chứng tỏ tôi thông minh hơn cô." Chu Kiến Quốc ngồi ở trên giường,kể cho La Bối nghe mọi chuyện ngày hôm nay, làm La Bối vô cùng kinh ngạc. ***********